Monday, May 20, 2019

20/5/19

Ngày này 5 năm trước, nửa đêm đánh thức chồng dậy vì có dấu hiệu sinh. Trên đường đi vô cùng lo lắng vì... lỡ vào bệnh viện mà bác sĩ nói chưa đến ngày thì làm sao 😀. 
Đến bệnh viện thì y tá kiểm tra rồi bảo nở 3 phân rồi, sắp sinh. Vậy mà mừng dễ sợ vì không phải quay về nhà 😉.
Khoảng 8:20 sáng thì anh ấy ra đời. Sau khi lau chùi, mặc tã, cân đo, lấy dấu chân này nọ thì cô y tá trao anh cho mẹ. Mẹ thử cho anh ngậm ti, vậy mà anh bú ngay lập tức. Cô y tá còn ngạc nhiên: Anh ý thật thông minh!

5 năm là khoảng thời gian dài, nhưng mẹ thấy như chớp mắt. Năm đầu tiên mẹ lo vì anh có vẻ chậm hơn mấy em bé khác. Ở độ tuổi người ta biết bò thì anh chỉ trườn, người ta bắt đầu đứng chựng mà anh vẫn không có dấu hiệu muốn đứng lên. Nhưng thật ra không phải anh chậm mà là anh phát triển theo hướng của riêng anh. Anh đi được rồi anh mới tập đứng chựng. 

Anh ồn ào từ nhỏ đến lớn, rất hài hước, rất tình cảm, rất sáng dạ và rất biết diễn. Mẹ luôn đùa rằng tương lai có khi anh sẽ là diễn viên hài. Ngày chị Mèo còn nhỏ, mẹ còn có thời gian để dạy, để chơi với chị Mèo. Đến khi anh ra đời thì mẹ bận quá, chẳng chơi với anh nhiều. Anh toàn tự học, tự chơi. 

Lúc còn nhỏ, anh cực kỳ kén ăn. Thực đơn của anh rất giới hạn vì anh nhất định không ăn bất cứ món thịt, cá nào. Vậy mà từ khi 4 tuổi, anh bắt đầu thay đổi, ăn được rất đa dạng. Thấy mẹ ăn gì cũng xin thử. Cá, thịt, rau củ ăn tuốt. Mẹ rất thích sự thay đổi của anh.

Anh tình cảm lắm! Mỗi sáng ba đi làm, anh phải hôn hít, ôm ấp, chào tạm biệt vài ba lần mới thoả mãn. Anh rất thích chia sẻ với người khác. Khi anh đã quyết cho ai cái gì là người đó nhất định phải nhận. Như sáng hôm qua, chị Mèo được tiên răng cho 2$, chị sảng khoái chia cho em 1 nửa. Sau khi nhét tiền vào ống heo, anh lại móc ra 1 tờ 20$, dúi vào tay mẹ, bắt phải nhận. 

Anh có tật xấu là rất hay rên, đặc biệt lúc anh đói. Câu cửa miệng của anh luôn là: “Quân đói. Mẹ cho Quân ăn đi! Quấn đói sắp chết rồi!”. Mặc dù tướng ảnh có nhịn vài ba ngày cũng không xi nhê.


Còn nhiều điều về ảnh lắm... Nhưng mẹ ảnh buồn ngủ lắm rồi! Lần sau rảnh viết tiếp.


Chúc mừng Attachment.png sinh nhật em bé của mẹ!

Sunday, January 27, 2019

28/1/2019



Sáng, anh Quân í ới:
- Chị Mèo! Chị Mèo!
- What?

Chạy lại méc:
- Mẹ! Quân nói chị Mèo mà chị Mèo trả lời bằng tiếng Spanish. Chị Mèo nói “What?”.

Trưa, mẹ gọi:
- Quân ơi! Vô phòng con lấy cho mẹ ‘thirteen’ cái móc!
- Mẹ! Sao mẹ nói tiếng Spanish? Sao mẹ nói ‘thirteen’?
- Ờ! Tại mẹ nói tiếng Việt con đếm sai nên mẹ phải nói tiếng Anh.

Con trai bị mẹ bắt nói tiếng Việt nên lậm quá rồi! Haha

Thêm 1 câu chuyện, ghi ra để quên.
Ba hỏi:
- Hey Alex, how old are you?
- 4.
- How old will you be on your next birthday?
- 3.
- Are you sure you’re gonna be 3, not 5?
- Yes. I don’t want to be old. I don’t want to be dead.

:D

Saturday, January 5, 2019

5/1/2019

Mẹ nói chuyện với bà ngoại trên mạng, anh Quân đi ngang qua, bà ngoại hỏi:
- Quân ơi! Quân không dạ bà ngoại hả?
- Dạ bà ngoại!
....
Xong chạy lại kéo áo mẹ, rên rỉ, méc:
- Mẹ, Quân dạ bà ngoại mà bà ngoại không dạ  Quân.
Bà ngoại xin lỗi và dạ ảnh thì ảnh mới toét miệng cười.

Nhiều lúc mẹ đang bận, không nghe ảnh gọi thì mười lần như 1, ảnh đều nhắc nhở.
- Mẹ! Mẹ ơi!
- ...
Không thấy mẹ trả lời.
- Mẹ ơi! Mẹ nói dạ Quân!
:))

Hôm bữa đang coi TV, tự nhiên ảnh chạy vô phòng, xong chạy ra mếu máo:
- Mẹ! Quân không thích cái đó!
- Con không thích cái gì?
- Mẹ vô phòng Quân đi!
Rồi 1, 2 lôi kéo mẹ vô phòng cho bằng được. Chỉ tay lên cái gối, ảnh bảo:
- Quân không thích cái đó! Quân muốn cái màu black. 
- Con muốn mẹ thay áo gối cho con hả? 
Ảnh gật gật.
- Cái đó màu blue chứ đâu phải black con.
(Áo gối xanh dương đậm nên ảnh nhìn ảnh tưởng đen.)
Thay xong ảnh ôm gối ra ghế ngồi coi TV tiếp. Nhỏ đến lớn có cái tật ghiền gối không bỏ. Bộ sofa đã có 6 cái gối mà phải ôm gối của ảnh thì ảnh mới chịu.

Ảnh tình cảm thì thôi rồi! Mỗi lần ai chuẩn bị đi ra khỏi nhà là dù cho đang làm gì, ảnh cũng bỏ hết, lật đật chạy ra cửa:
- Wait! I need to kiss you!
Ai mà bỏ đi không chờ ảnh là ảnh khóc tức tưởi, khóc như mất sổ gạo. 

Ảnh mê ba lắm! Ba ở nhà là ảnh cứ lẽo đẽo theo sau như cái đuôi, không thấy là đi kiếm. Ban ngày thì mê ba nhưng tối lại ghiền mẹ. Bởi vậy có 1 dạo tối nào ảnh cũng rủ ba chơi oẳn tù xì coi ai thắng thì được ngủ với mẹ.  

Ngoài ba mẹ ra thì ảnh còn khoái chị Mèo nữa. 2 chị em tự bày đủ trò. Có khi thì chơi đồ chơi, vẽ linh tinh. Có khi chỉ ngồi nói qua nói lại, kiểu đóng vai này vai nọ rất rôm rả. Cũng có khi chôm được điện thoại của mẹ, 2 đứa đóng cửa ngồi trong phòng chụp hình, quay phim đầy máy. Hôm nọ, mẹ đang làm việc nhà, tự nhiên thấy im lặng, không thấy bóng dáng 2 chị em đâu. Nghĩ bụng chắc lại tìm được cái máy nào đó, trốn mẹ để chơi, nên mẹ nhẹ nhàng mở cửa phòng định la. Ai dè đâu 2 chị em đang ngồi trên giường: chị đọc sách, em chăm chú lắng nghe. Mẹ quê quá xá!

Ảnh thật thà lắm! Mẹ mua sinh tố uống, thấy ngon nên chừa cho 2 chị em miếng. Rước em đi học về trước, mẹ dặn:
- Quân uống chừa cho chị Mèo với nghe con!
- Dạ!
Mẹ lái xe mà nghe ảnh khoe:
- Mẹ! Quân không có uống hết. Quân chừa cho chị Mèo!
- Quân giỏi quá!
Rước chị Mèo ra xe, ảnh cầm ly lên đưa chị:
- Quân chừa cho chị Mèo nè!
Nhìn lại thì hỡi ơi, cái ly đã tới đáy. Đúng là ảnh có chừa, nhưng chừa đúng vài giọt, hút 1 hơi là hết sạch. Mẹ không la ảnh được vì thật sự ảnh có để phần chị, chỉ tại mẹ không dặn để lại bao nhiêu thôi.

Anh này miệng ảnh lớn, rất ồn ào! Ảnh là 1 diễn viên có thể đóng cả vai bi và vai hài. Ảnh tếu khủng khiếp mà ăn vạ cũng số 1. Mặc dù ảnh là út nhưng ảnh không có được cưng chiều. Mẹ chẳng có mấy thời gian chơi với ảnh nên nhiều khi được mẹ rủ chơi LEGO hay chơi xe hơi là ảnh mê tít, chơi hoài không chán. Mẹ đòi nghỉ là ảnh khóc lóc, năn nỉ thêm thời gian. Lúc  buồn buồn ảnh lại bám đuôi mẹ hỏi:
- Mẹ xong chưa? Sao mẹ không chơi với Quân vậy?

Nhìn mặt ảnh là mẹ chỉ muốn bỏ hết việc ngồi chơi với ảnh cả ngày... Thương ghê lắm!

Tuesday, May 8, 2018

8/5/2018

Sáng, chị Mèo xin:
- Mẹ mua giày có dây cột cho bé Mèo đi!
- Bé Mèo muốn tự cột dây giày hả?
- Dạ!
- Bé Mèo không thích đôi giày này nữa hả?
(Bả mang đôi giày Sneaker, có miếng dán nên không cần cột dây.)
- Bé Mèo thích nhưng bé Mèo muốn đôi giày có dây nữa.
- Vậy đợi khi nào đôi giày này chật đi rồi mẹ mua giày có dây cho bé Mèo.
- Mà bé Mèo có 4 đôi giày hà! Giày đi học, giày đá banh, giày đi bơi, boots.
- Bé Mèo may mắn rồi! Hồi mẹ bằng tuổi bé Mèo mẹ có 1 đôi giày thôi!
- Thiệt hả?
- Thiệt! Bà ngoại mua cho mẹ có 1 đôi thôi vì bà ngoại không có tiền. Bé Mèo có tới 4 đôi lận. Bé Mèo có thấy may mắn không?
Suy nghĩ chút...
- Mẹ đi mua thêm giày đi!
- Mẹ nói hồi nhỏ đó con. Chứ giờ mẹ chưa cần.

Bả có vẻ hiểu ra, không đòi mua nữa. Bà Mèo được cái này là ngoan nè! Xin gì mà mẹ nói không, giải thích cho bả hiểu tại sao là bả không có mè nheo, khóc lóc này nọ, không có đòi cho bằng được. Thương bả ghê lắm! :D

Đăng ký cho bả vô đội bơi mà hồi hộp ghê gớm vì bả chưa bơi được gì cả. Nhưng mấy người bạn bảo không sao, cứ thử đi nên cũng làm liều. Tại quy định là sau 2 tuần phải bơi được từ bên đây qua bên kia hồ thì mới được giữ lại, còn không thì phải ra khỏi đội. Học hết 1 tuần rồi mà bả chưa bơi được gì nên thứ 7 tuần rồi 2 mẹ con lôi nhau ra hồ bơi. Con mẹ không bơi được, dạy cho con con chưa biết bơi. Con mẹ biết lý thuyết mà bị sợ nước nên lóp ngóp được 1 đoạn ngắn thôi, mà chỗ cạn cạn chứ chỗ xa bị tâm lý nên không bơi được. 2 mẹ con tập khoảng 1 tiếng rồi về vì con con lạnh. Sau khoảng 1 tiếng đó thì con con cũng bơi được 1 đoạn khoảng hơn 1 m thôi.

Hôm qua đi tập bơi, cô giáo bất thình lình buông tay ra, vậy mà con con bơi được từ bên đây, qua đến bờ bên kia hồ trong sự ngạc nhiên của con mẹ. Trên đường về, mẹ hỏi:
- Bé Mèo tự bơi được hay cô có vịn bé Mèo vậy?
- Bé Mèo tự bơi. Cô nói bé Mèo có thể tự làm được.
- Sao bé Mèo nổi trên mặt nước được vậy? Hôm bữa bé Mèo chưa làm được mà!
- Bé Mèo không biết nữa.
- Bé Mèo giỏi quá! Mai mốt bé Mèo dạy mẹ bơi nha!
Bả cười cười bảo:
- Bé Mèo không biết!

Tui là tui sợ nước, hồi xưa bả cũng sợ nước lắm! Cho nên tui lo lắng là bả bị bệnh đó giống tui. Bởi vậy, bằng mọi giá tụi phải cho bả tập bơi. Giờ thấy bả bơi được chút chút vậy tui mừng dễ sợ!

Tuesday, March 6, 2018

6/3/2018

Anh Quân thấy mẹ mặc áo khoác nên hỏi:
- Where are we going, mẹ?
- Không có đi đâu hết con!
- We're going ice-cream shopping?
haha, ice- cream shopping...
Tối hôm qua, trước khi ngủ, mẹ hỏi ảnh:
- Bữa nay đi học Quân chơi với ai?
- Evan. There are 2 Evan.
- Bữa nay có tới 2 bạn tên Evan lận hả?
- Yes. 1 is mean. 2 is awesome.
Mẹ nghe buồn cười quá vì ảnh biết dùng chữ awesome, nghe dễ thương gì đâu!
Dạo này ảnh nói nhiều lắm, nhiều cái làm mẹ ảnh bất ngờ. Thật ra so với những bạn cùng độ tuổi thì ảnh nói ít hơn, nhưng do trước giờ ảnh không nói nhiều, giờ lại phọt ra nhiều vậy nên mẹ ảnh bất giờ. Ảnh giống ba nên cái miệng ngọt ngào lắm! Suốt ngày cứ "Mẹ, I love you", "Daddy, I love you".... Đặc biệt, mỗi khi mẹ nổi giận, ảnh lại mếu máo bảo: "I love you, mẹ!", làm mẹ muốn giận cũng khó.
Anh Quân tuy lớn nhưng vẫn mê cái gối của ảnh. Đi đâu ảnh cũng tha cái gối với ảnh. Có một lần, mẹ nằm lên cái gối của ảnh. Ảnh thấy thế liền đòi lại. Mẹ chỉ cái gối của mẹ, nhưng có cái bao gối giống của ảnh, bảo:
- Gối của con kia kìa!
- Oh, yes.
Ảnh mừng quá chạy lại, rờ lên cái gối rồi bảo:
- No, it's not my pillow.
Mẹ cũng công nhận ảnh hay thiệt, vì chỉ rờ lên vậy mà biết có phải gối của ảnh không. Mẹ trêu tiếp:
- Gối của con đó! Con nằm lên thử coi!
Ảnh lại lấy chân đạp thử xong nhất định chạy lại đòi cho bằng được gối của ảnh vì ảnh biết là không phải. Cái gì ảnh cũng cho người khác được, nhưng riêng cái gối của ảnh thì đừng hòng được nằm lên.
Hôm kia, ban ngày ảnh đem gối đi đâu không biết, đến tối kiếm không ra nên phải ngủ không có gối. Ảnh vẫn ngủ được nhưng hơi càm ràm chút. Tối hôm qua, trước khi ngủ, ảnh kiếm được cái gối liền ôm hôn chíu chít bảo:" I love you pillow!".
Tếu nhất nhà thì chắc chắn ảnh giành giải rồi!

Sunday, November 12, 2017

12/11/2017

Hôm kia đang mơ màng ngủ tự nhiên có người hôn cái chóc lên má. Mở mắt ra thì thấy anh Quân hôn mẹ xong nằm xuống ngủ tiếp. Chắc ảnh dậy kiểm tra coi mẹ có nằm ngủ cạnh ảnh không. Thấy mẹ rồi thì ảnh yên tâm khò :D. 
Hôm sau, trong lúc ảnh đang chơi với chị Mèo, mẹ đi ra ngoài xe ôm sách mượn của thư viện vô nhà. Đi ra có vài phút mà vừa bước vô nhà đã nghe ảnh reo lên mừng rỡ. Lại còn léo nhéo:
- I missed you mommy.
Mẹ ảnh chưa tin vào tai mình nên hỏi lại:
- Quân nói gì vậy con?
- I missed you mommy.
Mới đi có vài phút thôi là vậy đó! 
Ảnh dẻo miệng vậy thôi, vì mỗi lần mẹ kêu ảnh làm gì là ảnh đi trốn. Rồi còn méc ba ảnh:
- Mommy scares Alex.
Chịu nổi hong? 
Hôm nay, ảnh bảo ảnh đi ị. Đến lúc xong, ảnh réo:
- Mommy, Alex p**p all done.
Mẹ ảnh đang bận mà bị kêu réo, mới nói sảng:
- Xong rồi thì tự chùi đi!
:D
Một lát sau thấy ảnh đi ra. Mẹ ảnh mới hỏi:
- Con tự chùi rồi hả?
Ảnh gật đầu. Mẹ ảnh nghi nghi, chạy vô nhà vệ sinh thì thấy kinh hồn trận haha. Ảnh có chùi thiệt nhưng là chùi cái mông ảnh trên bồn cầu. Ta nói nó dính tùm lum, mà mông ảnh thì vẫn còn nguyên xi. Sai! Mẹ ảnh sai thiệt sai khi trả sẵn giọng với ảnh. Lần sau mẹ xin chừa! :D

Ảnh dạo này biết chơi và thích chơi với chị Mèo. Hai chị em sáp lại là cười như nắc nẻ. Có 2 chị em thôi mà ồn như cái chợ. Hôm nay ảnh bày đồ chơi ra mà không chịu dọn. Mẹ bắt lượm lên mà ảnh làm biếng, không chịu làm. Chị Mèo thấy vậy bảo:
- Để chị Mèo dọn cho!
Mẹ vẫn kiên trì bắt ảnh dọn, nên bảo:
- Quân không dọn là chị Mèo giận, không chơi với Quân nữa đó!
Chị Mèo ngây thơ nói:
- Bé Mèo đâu có giận em đâu mẹ!
- Mẹ nói vậy để em phụ con thôi.
- Nhưng em buồn mà!
Ý là nếu không chơi với em thì em buồn.

Tối nay, mẹ đang rửa chén, thì nghe chị gọi:
- Mẹ! Mẹ vô coi bé Mèo surprise mẹ nè!
Bước vào phòng thì thấy chị sắp xếp mền gối gọn gàng. Phòng để đồ cũng dọn luôn. 

Bắt đầu nhờ được rồi đây! :D

Saturday, October 28, 2017

25/10/2017

Tối hôm qua, chị Mèo cứ cầm cái răng đi tới đi lui, làm gì không biết. Tới giờ đi ngủ, mẹ hỏi:
- Sao con không bỏ vô bịch mà cầm hoài vậy? Lỡ rớt mất thì sao?
- Bé Mèo sợ quên.
- Thôi đưa đây mẹ bỏ vô bịch cho!
Mẹ nhìn thấy cái răng có dính chút màu xanh nên hỏi: 
- Con đánh răng cho nó hả?
Chỉ nhe răng cười bảo:
- Dạ, bé Mèo đánh cho nó sạch.

Rồi chỉ đem cái bịch đựng răng nhét dưới gối.
- Mẹ, chắc tooth fairy sẽ cho bé Mèo kẹo.
- Tooth fairy chỉ có tiền chứ không cho kẹo đâu con!
- Sao vậy mẹ?
- Tooth fairy đâu có muốn con ăn kẹo nhiều, hư răng hết làm sao?
- À! Nhưng tooth fairy cho bé Mèo chocolate coins cũng được mà! Chocolate coins cũng là tiền.
- Sô-cô-la là kẹo chứ chị hai!
- Dạ, bé Mèo biết!

5:45 sáng, mẹ đang nấu đồ ăn thì tiếng anh Quân trên lầu:
- Mommy is downstairs.
Mẹ lên lầu coi thì thấy 2 chị em thức hết rồi. Em thì không nói rồi vì hôm nào cũng dậy sớm. Chị thì chắc vì nôn quá nên cũng thức luôn.
- Mẹ, sao bé Mèo không có coins?
- Bé Mèo coi kỹ coi!
- À, có thư. Mà sao tooth fairy không cho bé Mèo coins?
- Biết đâu tooth fairy bỏ tiền trong đó thì sao?
- Dạ. Mẹ, sao tooth fairy biết tên bé Mèo?
- Tooth fairy biết tên của tất cả mọi người đó con!
- Sao hay vậy mẹ?
- Chắc tooth fairy học nhiều nên mới giỏi vậy há!
- Dạ.

Mở phong bì ra, có 2$ và 1 là thư. Thấy em đứng ngó, chị hào phóng:
- Chị Mèo cho Quân 1 nè!
- Sao con cho em vậy?
- Tại bé Mèo thương em mà!
- Ừ, vậy... cho thì cho!
Chị nóng lòng muốn biết tooth fairy nói gì nên tự ngồi đánh vần đọc thư luôn, chữ nào không biết thì hỏi mẹ.

Cũng may mẹ biết tooth fairy nói gì. :D