Sáng, cả nhà đi dạo về. Ba mẹ loay hoay dẹp xe đẩy còn em Quân chạy lại vườn hoa, vặt ngay 1 nhánh hoa mẹ trồng, chạy vào garage kêu :"Mèo!", rồi đưa cho chị Mèo :D. Em không thích gọi "chị Mèo", lúc nào cũng "Mèo" hoặc "bé Mèo" thôi (chắc học mẹ hehe).
Dạo này em bắt đầu nói nhiều (hét cũng nhiều). Ai nói gì cũng bắt chước được. Bắt đầu có hiện tượng giữ của. Hôm rồi, em đang ngồi ăn kem, thấy anh Liam đi ngang qua, tay cầm cái chén màu xanh của em, em liền kêu lên:" Hey, mine!". Không ngờ em biết cái chén đó là của em luôn :)).
Câu em thích nói vẫn là "my pillow!". Gối em lôi ra thì đừng ai đụng tới, không thì em nhất định giật lại. Lại kể về chuyện 2 cha con giành nhau cái gối, em cứ lôi gối của ba xềnh xệch ra phòng ngoài nên ba em tìm đủ cách từ giấu gối, thay áo gối, đưa em gối khác nhưng vẫn không hiệu quả vì hở ra là vẫn bị em lấy mất. Một ngày nọ ba em nảy ra sáng kiến lấy cái áo trùm vào gối thay vì dùng áo gối để đánh lạc hướng em. Qua 1,2 ngày em để yên, ba em chưa kịp mừng thì ngày thứ 3 đã thấy em lôi xềnh xệch cái áo có cái gối bên trong ra phòng ngoài. Ba em chỉ còn biết ngửa cổ than trời, cứ tưởng lừa được em :)).
Dạo này đi học, chắc học được từ cô giáo hay sao mà hở chút là "what happened?". Cứ thấy có cái gì thay đổi là "what happened?". Nghe thì rất dễ thương mà cũng rất buồn cười.
Sáng nay, mẹ ra vườn, bắt được con cóc con, đem bỏ vào vườn rau. Ai dè thẩy sao mà bó rớt ngay trên lá môn. Mẹ thấy hay hay nên hứng chí lôi điện thoại ra chụp, em đứng cạnh theo dõi và yêu cầu con cóc "Say cheese!" :)). Cũng may con cóc không phản ứng chứ không thì mẹ xỉu tại chỗ :)).
Em cực kỳ thân thiện. Mẹ đến đón em đi học về mà từ lớp em ra đến xe, gặp ai em cũng vẫy tay nói "bye bye". Dẫn em đi dạo thì em không chỉ "bye bye" người ta mà còn bye bye bướm, chim, cá, máy bay, xe hơi... bất cứ cái gì em gặp trên đường.
Em bắt đầu đi tiểu trong bô nhiều hơn. Kêu ngồi bô là ngồi liền. Có khi tiểu được 1 chút, em chạy đi khoe với mọi người, nhảy múa một hồi xong ngồi xuống tiểu tiếp :)).
Em cũng biết tự động đi lấy ly rót nước uống khi thấy khát. Tự leo lên ghế ngồi chờ khi mẹ bưng đồ ăn tới. Có lúc còn tự cởi tã khi mẹ la:" Sao con không gọi mẹ để mẹ cho ngồi bô? Mệt quá! Tự thay tã đi!". Đó là lần em ị. Sau lần đó thì mẹ hết dám nói lẫy với em :)).
Đi học rồi mà em vẫn còn ghiền mẹ lắm. Trên xe, em ngồi ngay sau lưng mẹ mà miệng réo "má mi" suốt làm mẹ nhiều lúc cũng quạu luôn. Có khi mẹ đang bận kinh khủng mà em một mực bắt mẹ ngồi xuống ghế ôm ấp, âu yếm em. Khi nào em chán, em bỏ đi thì thôi, chứ em chưa đã, mẹ bỏ đi thì kiểu gì cũng bị kéo về chỗ cũ.
Em chuộng tiếng Anh hơn tiếng Việt. Mở miệng ra là tiếng Anh thôi! Mẹ dạy tiếng Việt phải bắt em lặp lại từng chữ, trong khi tiếng Anh, em nói hẳn 1 câu. Mẹ dạy tiếng Việt, em nói đớt đát, giọng ngang phè, trong khi tiếng Anh em nói nghe rõ ràng. Có lần mẹ dạy em nói 1 chữ (chữ gì quên rồi!), lặp đi lặp lại mãi mà em không nói đúng. Rồi em nảy ra sáng kiến, cúi người xuống, lấy đà nhảy bật lên, ngửa cổ ra nói, thế mà phát âm đúng luôn :)). Từ đó, chữ nào em thấy khó là em chơi chiêu này.
Dạo này em bắt đầu biết tủi thân. Làm gì sai, bị mẹ giận, mẹ la, là em chạy trốn một góc nhưng khóc thật to. Chắc cố ý để mẹ nghe :p. Khóc một lúc thì chạy ra ngó coi mẹ còn giận không. Nếu mẹ vẫn còn "ngầu" thì chạy đi khóc tiếp. Mẹ biết chắc là nước mắt cá sấu thôi! Có khi em quậy, mẹ nhốt em trong phòng. Em khóc, chị Mèo xót em nên chạy lại mở cửa. Nhưng chị cứ mở ra là em đóng sập cửa lại, nằm trong phòng khóc thật to. Khi nào mẹ mở cửa thì mới mếu máo chạy ra, ôm chầm lấy mẹ. Chắc cũng ăn năn biết lỗi :D.
Em có cái tật đang no mà chạy vòng vòng la hét thì thế nào chút cũng ói. Lần đó cũng vậy, mẹ cảnh báo rồi mà không nghe. Vậy là trước đó ăn vào đường nào, thức ăn ra hết đường đó. Mẹ bảo vì em không nghe lời, em phải tự dọn. Mẹ thảy cho mấy cái khăn. Ai ngờ em lúi húi lấy khăn lau thiệt hê hê. Cái dáng em nhỏ xíu ngồi cầm khăn lau nhà thấy thương gì đâu! Mẹ chỉ nghĩ đe em thôi, dè đâu em "có chơi, có chịu". Con trai giỏi! :))
Em quậy thì rất quậy nhưng cũng tình cảm lắm. Lâu lâu tự động chạy tới ôm mẹ hôn tới tấp. Định kết rồi mà sực nhớ ra thêm 1 chuyện. Có lần, mẹ đang ngồi chồm hổm, em từ xa chạy lại nhào lên người mẹ. Thấy em chạy lại là mẹ đã gồng người rồi thế mà vẫn té chỏng gọng. Em mạnh quá rồi! ;)
Sunday, October 16, 2016
Tuesday, September 20, 2016
20/9/2016
Năm cuối mẫu giáo, trường bắt đầu giới thiệu chữ cái cho học sinh. Mỗi tuần, cô giáo sẽ gởi về nhà cái túi giấy nhỏ có viết 1 chữ cái bên ngoài, để các bạn nhỏ tìm 1, 2 đồ vật bắt đầu bằng chữ đó bỏ vào trong. Tuần này là chữ B. Mẹ bảo:
- Bé Mèo tìm cái gì có chữ B bỏ vô đi con!
Đang cầm con gấu chơi, bạn chạy lại bỏ vô trong túi luôn. Xong, bạn chạy vô phòng kiếm cái gì đó. Mẹ hỏi:
- Con kiếm cái gì vậy?
- Bé Mèo kiếm con chim. Bé Mèo mới thấy con angry bird mà đâu mất tiêu rồi.
- Vậy con kiếm cái khác đi!
- A, cái bong bóng của em (balloon).
Rồi đòi nhét cái bong bóng đầy hơi vào bao.
- Để mẹ kiếm cho con cái bong bóng chưa thổi cho dễ bỏ vô.
Nhưng kiếm không ra.
- Bé Mèo biết rồi! Con bumble bee.
- Ừ, con đi kiếm đi!
Lục lọi 1 lúc không ra. Bạn nảy ra sáng kiến:
- Để bé Mèo vẽ con ong lên giấy rồi mẹ cắt ra cho bé Mèo nha!
- Hay quá! Con vẽ đi!
Bạn hì hục vẽ 1 lúc cũng ra con ong. Tỉ mỉ đến nỗi không quên cái kim ngay đít nó :)). Mẹ cắt ra xong mới sực nhớ:
- Bé Mèo quên vẽ chân rồi!
- Con ong này đang bay nên không thấy chân. Khi nào nó đứng mới thấy chân.
Ờ, cũng có lý! :))
- Sao con không vẽ miệng cho nó? Không có miệng sao nó nói được?
- Nó không có nói đâu. Nó chỉ buzz buzz buzz thôi!
Bạn kiếm nhiều hơn yêu cầu rồi nhưng vẫn hào hứng tìm thêm con thỏ (bunny), cuốn sách (book), và chỉ dừng lại ở đó khi cái túi đã đầy.
- Bé Mèo tìm cái gì có chữ B bỏ vô đi con!
Đang cầm con gấu chơi, bạn chạy lại bỏ vô trong túi luôn. Xong, bạn chạy vô phòng kiếm cái gì đó. Mẹ hỏi:
- Con kiếm cái gì vậy?
- Bé Mèo kiếm con chim. Bé Mèo mới thấy con angry bird mà đâu mất tiêu rồi.
- Vậy con kiếm cái khác đi!
- A, cái bong bóng của em (balloon).
Rồi đòi nhét cái bong bóng đầy hơi vào bao.
- Để mẹ kiếm cho con cái bong bóng chưa thổi cho dễ bỏ vô.
Nhưng kiếm không ra.
- Bé Mèo biết rồi! Con bumble bee.
- Ừ, con đi kiếm đi!
Lục lọi 1 lúc không ra. Bạn nảy ra sáng kiến:
- Để bé Mèo vẽ con ong lên giấy rồi mẹ cắt ra cho bé Mèo nha!
- Hay quá! Con vẽ đi!
Bạn hì hục vẽ 1 lúc cũng ra con ong. Tỉ mỉ đến nỗi không quên cái kim ngay đít nó :)). Mẹ cắt ra xong mới sực nhớ:
- Bé Mèo quên vẽ chân rồi!
- Con ong này đang bay nên không thấy chân. Khi nào nó đứng mới thấy chân.
Ờ, cũng có lý! :))
- Sao con không vẽ miệng cho nó? Không có miệng sao nó nói được?
- Nó không có nói đâu. Nó chỉ buzz buzz buzz thôi!
Bạn kiếm nhiều hơn yêu cầu rồi nhưng vẫn hào hứng tìm thêm con thỏ (bunny), cuốn sách (book), và chỉ dừng lại ở đó khi cái túi đã đầy.
Monday, September 19, 2016
19/9/2016
Sáng, chở 2 chị em đi học. Vừa tới trường là em đã nhăn nhó, rên rỉ. Tuần trước cũng vậy, em không khóc từ ngoài xe vào đến lớp nữa mà em chỉ khóc lúc mẹ đưa em cho cô giáo ẵm. Cô ẵm rồi mà tay em còn bấu chặt vào cổ mẹ, miệng mếu máo khóc. Mẹ đi ra khỏi cửa thì em nín.
Mẹ lo lắng đối phó với em tiếp. Ai ngờ... Ngạc nhiên chưa! Hôm nay, khi cô vừa đưa tay ra hỏi:" Alex, con có muốn vào chơi không?", là em nhào qua cô liền. Rồi nhảy xuống đất lôi đồ chơi ra chơi.
Em vẫn chưa chịu ăn nhiều. Vì đi học mà, thức ăn đem ở nhà đi thì không thể đa dạng được. Có khi em ăn, có khi em nhịn luôn. Em đã chịu ngủ trưa hoặc ít nhất cũng nằm im chứ không chạy lăng quăng nữa. Em đã tiến bộ đáng kể, bắt đầu thích trường lớp hơn. Nhưng có 1 điều em vẫn không thay đổi đó là mừng rỡ, chạy nhào tới ôm mẹ mỗi khi mẹ đến rước. Cái này mẹ thích :D.
Em bắt đầu nói nhiều và rõ hơn. Mặc dù đa phần em nói tiếng Anh chứ ít nói tiếng Việt. Ngoại trừ lúc bị đau, em tìm mẹ , chỉ vào chỗ bị trầy, bị u hay chảy máu rồi kêu:"Đau!".
Em biết cả đường đi nữa chứ! Chiều hôm qua, mẹ cho em ngồi trên xe đẩy đi dạo. Tới ngã 3, em chỉ tay qua bên phải:" This way!". Mẹ đi bên trái, thế là em bắt đầu gào khóc lên. Sở dĩ em muốn quẹo bên phải là vì hướng đó sẽ dẫn đến sân chơi, có cầu tuột, xích đu... Đi 1 vòng cũng đến sân chơi đó, em mừng rỡ chỉ trỏ đòi xuống. Mẹ không cho vì trời tối rồi. Thế là em lại gào khóc từ chỗ đó cho đến khi về nhà.
Mẹ bắt đầu tập cho em bỏ tã vì em đã biết kêu mẹ mỗi lần em ị xong. Đó là 1 trong những dấu hiệu nhận biết em đã sẵn sàng. Ngày thứ nhất, mẹ kêu em ngồi lên bô. Em không chịu. Mẹ dọa nhốt vào phòng. Và em cũng ngồi xuống. Mất cả buổi mà không được gì :D.
Ngày thứ 2, sáng ngủ dậy mẹ bắt em ngồi bô, lần này thì em tiểu được. Cả nhà mừng rỡ, cổ vũ (ghê hong? haha). Mẹ canh giờ bắt em ngồi bô tiếp nhưng em nhất định không chịu. Thôi kệ! Khởi đầu vậy là mừng rồi.
Qua ngày thứ 3, tức là hôm nay, sáng mẹ lại bắt em ngồi bô. Mẹ đang chuẩn bị đồ thì nghe em gọi:"Daddy, daddy, poo poo.". Ba em nghe vậy thì lại reo hò cổ vũ em tiếp. Lát sau mẹ đi ra kêu:"Con tiểu nhanh đi!", mà em nhất định:"No!". Gần đến giờ đi học nên mẹ định thay đồ cho em đi luôn. Ai dè lúc em đứng dậy mới biết em đã tiểu từ lúc nào rồi. Chắc là lúc ẻm khoe với ba :)).
Tranh thủ lúc 2 chị em đi học, mẹ tỉa được mấy bụi cây, 8 với mấy người bạn, ăn trưa xong ngồi viết linh tinh. Bây giờ lại chuẩn bị đi chợ rồi đi đón 2 em. Ai bảo con đi học thì khỏe? Cũng bận rộn thấy mồ! :D
Friday, September 9, 2016
Ngày thứ 2 con đi học
Ngày thứ 2 đi học...
Mẹ lo con trai không chịu vào lớp.
Đến trường, con vẫn hăng hái đi vào, nhưng khi đến lớp thì con một mực:"No! No! No!" Rồi oà khóc khi mẹ ra khỏi lớp. Cô phải đóng cửa phòng lại, ôm con vỗ về. Tiếng con vẫn lớn nhất. Mẹ đi đến phòng cô hiệu trưởng rồi mà giọng hét của con vẫn lanh lảnh. (Tội nghiệp 2 cô và các bạn :D).
Dẫn chị Mèo đến lớp. Vừa tới nơi, chị liền chạy vào chào cô rồi ôm cổ cho cô ẵm. Năm nay chị Mèo mới có trò này nha! Mọi năm vào lớp là chị ngồi vô bàn liền, hoặc thấy bạn làm gì thì làm theo chứ không có chuyện để cô ẵm. Trước khi nhập học 1 tuần, chị Mèo đã cặm cụi ngồi tô 1 bức tranh to thật to rồi bảo mẹ:
- Mai mốt bé Mèo đem vô tặng cô giáo mới.
Dù lúc đó chưa biết cô là ai. Rõ ràng chị Mèo đã lớn hơn chút, biết quan tâm đến người khác. Mẹ vui!
Chị Mèo vào lớp xong thì bà nội quay sang bảo mẹ đi qua nhìn lén coi con ra sao. Mẹ đồng ý liền vì mẹ cũng dự định y vậy. :D
Đi ngang phòng cô hiệu trưởng thì không nghe tiếng loa con phát nữa. Đó là tín hiệu đáng mừng! Đến lớp con, nhìn vào không thấy con đâu. Cô giáo ra hiệu bảo mọi việc đều ổn. Con không khóc. Các bạn con không khóc. Mừng quá cỡ!
Ra khỏi trường, bà nội bảo cần mua vài món đồ, thế là ghé HEB. Mẹ bước ra khỏi xe, đi một mạch vào bên trong mới sực nhớ quên lấy xe đẩy. Tự nhiên mẹ sựng lại mất mấy giây. Trước giờ xuống xe thì việc đầu tiên là lấy xe đẩy để 2 đứa ngồi vào. Thế mà giờ mẹ đi tay không, quên cả xe. Mẹ quay sang hỏi bà nội:
- Mẹ có nhớ lần gần nhất con đi mua đồ mà không có mấy nhóc bên cạnh là khi nào không?
Bà nội gật gù:
- Ừ, đúng là lâu lắm rồi nhỉ!
Mẹ thấy thiêu thiếu...
Thiếu tiếng con la toáng lên:"Mama! Mama!", tay chỉ trỏ vào bức tranh "xiên thịt nướng", bắt mẹ thuyết minh. Đó chỉ là xiên thịt có cả thơm, ớt chuông, bí ngòi... mà mẹ bảo "mắc cười quá há con!" rồi cười hí hí và con cũng cười theo.(Dù thật sự chẳng có gì buồn cười keke).
Thiếu tiếng con ca hát inh ỏi dù con nói chưa rành.
Thiếu tiếng con cười hí hí há há mỗi khi con thấy vui.
Thiếu tiếng cười như nắc nẻ của 2 chị em khi giỡn với nhau.
Thiếu tiếng chị Mèo méc mỗi khi con chọc chị.
Thiếu tiếng con gào khóc mỗi khi mẹ đi ngược hướng con muốn.
Thiếu tiếng chị Mèo đòi cái nà, cái kia.
....
Đi mua đồ kiểu này thì sướng cái lỗ tai lắm nhưng lại thấy trống trải lạ!
Buổi chiều đi rước con...
Hôm trước đèn trong lớp con sáng trưng. Hôm nay, phòng tối thui. Mẹ nghĩ chắc con đang ngủ. Mẹ bước vào, một cô bảo:
- Alex, your mommy is here.
Con đang nằm liền bật dậy, chạy lại ôm mẹ, miệng rối rít:
- Mama! Mama!
Rồi con hun. Rồi con vuốt má. Rồi con vuốt tóc mẹ. Rồi con áp 2 tay vào mặt mẹ. Rồi con lại hun tiếp.... Như thể con đã rất nhớ mẹ.
Cô giáo bảo giờ ngủ trưa, con có vẻ sợ, con bắt cô phải nằm kế con thì con mới chịu nằm im. Nhưng con không ngủ.
Con không đụng đến đồ ăn trưa luôn, cùng lắm là ăn vài miếng nho rồi thôi.
Mẹ bảo con tạm biệt cô rồi đi về. Con nhanh nhẹn vẫy tay nói bye bye, còn hào phóng hun gió tới tấp.
Trái ngược với sự nồng nhiệt của con, thấy mẹ đón, chị Mèo quay qua cười một cái rồi quay lại với trò xếp hình đang làm dở dang. Bữa nay mẹ mới phát hiện ra chị Mèo giống mẹ ở chỗ tình cảm không biểu lộ vồ vập như những người khác. Hi vọng con gái mẹ không bị người ta đánh giá là lạnh lùng như mẹ hehe. Thật ra mẹ không lạnh lùng, mẹ chỉ không giỏi thể hiện tình cảm thôi con nhé!
Wednesday, September 7, 2016
Ngày đầu tiên đi học
Hôm nay, ngày đầu tiên con đi học.
Cách đây 2 năm, khi chị Mèo bắt đầu đi học, mẹ lo lắng kinh khủng vì chị Mèo rất nhát, và bám mẹ. Mẹ sợ chị không chịu đi học, sợ chị khóc, sợ chị không ăn uống gì... Trái với những lo lắng của mẹ, chị không hề khóc, chị vui vẻ nói tạm biệt khi mẹ ra về.
Năm ngoái, mỗi khi đưa chị đi học, con hay đòi đi cùng thay vì ngồi trong xe chờ. Mỗi khi được phép, con chạy ù vào lớp của người ta lôi đồ chơi ra chơi và nhất định không chịu về. Con thậm chí còn gào thét, khóc lóc, chạy trốn khi mẹ buộc con ra khỏi lớp. Thấy vậy mẹ cũng khấp khởi mừng vì chắc con cũng thích đi học như chị.
Năm nay, con được đi học chính thức, mẹ cũng lo lắng y như mẹ đã từng lo cho chị Mèo. Sáng ra con nhất định không chịu ăn sáng, mẹ tự an ủi thôi thì tí vào lớp con ăn giữa buổi với các bạn cũng được.
Đến trường, con hăm hở chạy vào lớp, leo lên ghế ngồi chơi play-doh. Mẹ vui quá bởi con chịu ngồi chơi trong khi các bạn khác khóc ầm Ĩ. Được đâu chừng 5 phút, con bắt đầu nhìn xung quanh, leo xuống ghế rồi chạy theo mẹ. Cô giáo ẵm con vào lớp, trong khi con cứ chồm theo đòi mẹ rồi khóc theo các bạn luôn. Mẹ vội vã đưa chị Mèo đến lớp mà không kịp hun hít tạm biệt vì sợ con không buông mẹ ra nếu có cơ hội ôm được mẹ.
Đưa chị Mèo vào lớp xong, mẹ và bà nội quay trở lại lớp con, len lén nhìn qua cửa kính thì thấy con vẫn đang khóc. Phát hiện ra mẹ, con giơ tay ra, còn mẹ thì lật đật trốn. Trên đường về, bà nội cứ than không có con thật là im ắng quá! Cũng phải thôi, chàng trai ồn ào của mẹ đang làm ồn ở nơi khác mà!
Bà nội còn kể ngày xưa, ngày đầu ba con đi học, ba khóc từ lúc vào lớp cho tới lúc bà nội đón về. Làm mẹ cũng lo cái gene sợ đi học nó truyền sang con :D.
Trưa đi rước con, bà nội mới thú nhận là vì quá lo lắng mà bà nội suýt gọi điện nhờ cô hiệu trưởng chạy lại lớp coi tình hình của con ra sao. Mà có phải mình bà nội lo đâu, ba đi làm mà cũng nhắn tin liên tục hỏi coi con ra sao, khi nào rước về nhớ thông báo mọi chuyện cho ba biết.
Lúc đến lớp mẹ mừng rỡ khi thấy con đang ngồi đọc sách cùng cô. Mẹ đứng nhìn một lúc thì con quay qua. Thấy mẹ qua cửa kính, miệng con muốn mếu, sắp khóc, chạy ra cửa miệng gọi luôn:"Mama, mama". Mẹ hỏi thăm thì biết con khóc một lúc, được cô ôm ấp, vỗ về một lúc thì bắt đầu chịu chơi. Con không ăn giữa buổi, cũng không chịu ngủ trưa. Mà trong lớp cũng chẳng ai chịu ngủ, nên cô mở đèn cho cả lớp ngồi chơi luôn.
Ngày đầu vậy cũng ổn rồi! Hi vọng con thích đi học hơn, không còn khóc lóc nữa mỗi khi vào lớp.
Giờ thì mẹ thấy khâm phục 2 cô giáo của con vì phải chăm sóc, dỗ dành một đám mê khóc như tụi con. Công nhận là phải yêu con nít lắm thì mới làm được nghề này.
Cách đây 2 năm, khi chị Mèo bắt đầu đi học, mẹ lo lắng kinh khủng vì chị Mèo rất nhát, và bám mẹ. Mẹ sợ chị không chịu đi học, sợ chị khóc, sợ chị không ăn uống gì... Trái với những lo lắng của mẹ, chị không hề khóc, chị vui vẻ nói tạm biệt khi mẹ ra về.
Năm ngoái, mỗi khi đưa chị đi học, con hay đòi đi cùng thay vì ngồi trong xe chờ. Mỗi khi được phép, con chạy ù vào lớp của người ta lôi đồ chơi ra chơi và nhất định không chịu về. Con thậm chí còn gào thét, khóc lóc, chạy trốn khi mẹ buộc con ra khỏi lớp. Thấy vậy mẹ cũng khấp khởi mừng vì chắc con cũng thích đi học như chị.
Năm nay, con được đi học chính thức, mẹ cũng lo lắng y như mẹ đã từng lo cho chị Mèo. Sáng ra con nhất định không chịu ăn sáng, mẹ tự an ủi thôi thì tí vào lớp con ăn giữa buổi với các bạn cũng được.
Đến trường, con hăm hở chạy vào lớp, leo lên ghế ngồi chơi play-doh. Mẹ vui quá bởi con chịu ngồi chơi trong khi các bạn khác khóc ầm Ĩ. Được đâu chừng 5 phút, con bắt đầu nhìn xung quanh, leo xuống ghế rồi chạy theo mẹ. Cô giáo ẵm con vào lớp, trong khi con cứ chồm theo đòi mẹ rồi khóc theo các bạn luôn. Mẹ vội vã đưa chị Mèo đến lớp mà không kịp hun hít tạm biệt vì sợ con không buông mẹ ra nếu có cơ hội ôm được mẹ.
Đưa chị Mèo vào lớp xong, mẹ và bà nội quay trở lại lớp con, len lén nhìn qua cửa kính thì thấy con vẫn đang khóc. Phát hiện ra mẹ, con giơ tay ra, còn mẹ thì lật đật trốn. Trên đường về, bà nội cứ than không có con thật là im ắng quá! Cũng phải thôi, chàng trai ồn ào của mẹ đang làm ồn ở nơi khác mà!
Bà nội còn kể ngày xưa, ngày đầu ba con đi học, ba khóc từ lúc vào lớp cho tới lúc bà nội đón về. Làm mẹ cũng lo cái gene sợ đi học nó truyền sang con :D.
Trưa đi rước con, bà nội mới thú nhận là vì quá lo lắng mà bà nội suýt gọi điện nhờ cô hiệu trưởng chạy lại lớp coi tình hình của con ra sao. Mà có phải mình bà nội lo đâu, ba đi làm mà cũng nhắn tin liên tục hỏi coi con ra sao, khi nào rước về nhớ thông báo mọi chuyện cho ba biết.
Lúc đến lớp mẹ mừng rỡ khi thấy con đang ngồi đọc sách cùng cô. Mẹ đứng nhìn một lúc thì con quay qua. Thấy mẹ qua cửa kính, miệng con muốn mếu, sắp khóc, chạy ra cửa miệng gọi luôn:"Mama, mama". Mẹ hỏi thăm thì biết con khóc một lúc, được cô ôm ấp, vỗ về một lúc thì bắt đầu chịu chơi. Con không ăn giữa buổi, cũng không chịu ngủ trưa. Mà trong lớp cũng chẳng ai chịu ngủ, nên cô mở đèn cho cả lớp ngồi chơi luôn.
Ngày đầu vậy cũng ổn rồi! Hi vọng con thích đi học hơn, không còn khóc lóc nữa mỗi khi vào lớp.
Giờ thì mẹ thấy khâm phục 2 cô giáo của con vì phải chăm sóc, dỗ dành một đám mê khóc như tụi con. Công nhận là phải yêu con nít lắm thì mới làm được nghề này.
Tuesday, August 23, 2016
Người yêu bé bỏng
"My pillow", câu tiếng Anh mà Quân nói giỏi nhất là học từ ba ảnh. Là bởi vì anh Quân ghiền gối. Đi đâu ảnh cũng kéo lê cái gối theo. Mà ảnh không chỉ ghiền cái gối của ảnh thôi đâu, ảnh cũng mê cái gối của ba ảnh lắm! Thành ra 2 cha con lúc nào cũng giành nhau cái gối. Giờ thì hiểu vì sao ảnh rành câu đó rồi hen! :))
Anh Quân sắp đi học nên mẹ ảnh lo lắng ghê lắm! Bởi vì ảnh yêu mẹ quá mức. Ngồi chơi một tí quay qua không thấy mẹ là đi kiếm. Ảnh đi từ trước ra sau, từ trong ra ngoài, miệng kêu "Má mì! Má mì!". Không thấy mẹ trả lời, ảnh đổi sang "Mẹ! Mẹ!". Bất cứ ai đi ra khỏi nhà ảnh đều vui vẻ tay vẫy, miệng bye bye, thậm chí còn hun gió tới tấp. Thế mà chỉ cần nghe lén được mẹ nhen nhúm ý định đi đâu là ảnh lật đật kiếm giày, ra đứng chặn cửa đòi theo. Có hôm mẹ định qua nhà bạn lấy đồ rồi về liền, ảnh đòi theo, mẹ không cho. Mẹ ra khỏi cửa, leo lên xe, lùi xe ra sắp chạy đi rồi mà nhìn vào nhà vẫn thấy ảnh đứng áp mặt vào kiếng nhìn ra, miệng mếu máo gọi mẹ, nước mắt rơi lã chã. Thấy tội quá mẹ cho đi luôn. Vừa mở cửa là ảnh phóng ra ngay, miệng cười toe toét dù nước mắt còn ướt má. Ảnh bám mẹ như sam vậy! Cho ảnh ngồi trên xe đẩy đi dạo thì cũng phải mẹ đẩy thì ảnh mới vừa lòng.
Ảnh thích chơi trốn tìm. Chơi với ảnh thì trốn không được do ảnh cứ bám đuôi theo mẹ. Mẹ trốn đâu, ảnh trốn đó. Mà ảnh có chịu im lặng đâu! Đã trốn lại cứ gây tiếng động, nói chuyện, còn suỵt kêu mẹ im lặng nữa chứ! Tiếng suỵt của ảnh cũng ồn ào y như ảnh vậy. Nếu chỉ có 2 chị em chơi chung thì lúc nào ảnh cũng giành phần kiếm. Ảnh đếm từ 1 đến 10 xong ảnh quay qua lắc lắc 2 bàn tay ý nói chị Mèo trốn đâu mất tiêu rồi. Kiếm được chị xong, ảnh bắt đầu đến tiếp, không cho chị có cơ hội là người đi tìm.
Mẹ nói chuyện với bà ngoại, ảnh toàn bỏ đi chơi. Thế mà chỉ cần mẹ gọi:" Quân ơi! Lại bye bye bà ngoại đi con!", ảnh liền ba chân bốn cẳng chạy lại, kéo ghế leo lên, miệng nói:" Bye bye ba ngoai", hôn gió chíu chít rồi nhanh tay bấm nút tắt. Có lần mẹ làm khó, không cho ảnh tắt, bắt ảnh nói đúng chữ "bà ngoại". Đến khi ảnh nói đúng rồi, tắt được cuộc gọi rồi, ảnh liền chu mỏ thở ra cái phào, cứ như vừa hoàn thành xong việc gì nặng nề lắm vậy!
Có 1 lần ảnh tìm thấy cái dao cạo râu của ba, ảnh cầm chơi bị đứt tay. Mẹ đang mở nước cho 2 chị em tắm, quay qua thì thấy ảnh trét máu trên mặt, trên mình, trên chân tùm lum mà tuyệt nhiên ảnh không hề khóc vì đau. Mẹ vội vàng lấy băng cá nhân băng tay ảnh lại. Sau khi xong xuôi thì sực nhớ ngón tay bị đau là ngón ảnh hay mút khi đi ngủ. Mẹ đang hi vọng ảnh sẽ bỏ mút ngón tay luôn vì đau, ai dè ảnh chuyển sang mút ngón trỏ tay phải :p.
Nhưng kể từ đó, mỗi lần bị đau, trầy xước, chảy máu ... ảnh đều đòi mẹ dán băng keo cá nhân. Lần đó không biết sao mà ảnh có 1 vết trầy cực nhỏ trên chân, khi ảnh phát hiện ra thì đã lên mài và sắp lành. Thế mà ảnh bắt mẹ dán band-aid. Mẹ bảo không cần đâu con. Thế là ảnh rên rỉ, miệng run run, mắt ngân ngấn nước như thể đau dữ lắm. Mẹ thấy buồn cười, lấy ra dán cho ảnh. Chỉ cần dán lên là ảnh hết đau, nín khóc liền. Thật là thần kỳ!
Ảnh nhỏ nhất nhà nhưng cái miệng thì hét to nhất. Không biết giống ai!
:))
Anh Quân sắp đi học nên mẹ ảnh lo lắng ghê lắm! Bởi vì ảnh yêu mẹ quá mức. Ngồi chơi một tí quay qua không thấy mẹ là đi kiếm. Ảnh đi từ trước ra sau, từ trong ra ngoài, miệng kêu "Má mì! Má mì!". Không thấy mẹ trả lời, ảnh đổi sang "Mẹ! Mẹ!". Bất cứ ai đi ra khỏi nhà ảnh đều vui vẻ tay vẫy, miệng bye bye, thậm chí còn hun gió tới tấp. Thế mà chỉ cần nghe lén được mẹ nhen nhúm ý định đi đâu là ảnh lật đật kiếm giày, ra đứng chặn cửa đòi theo. Có hôm mẹ định qua nhà bạn lấy đồ rồi về liền, ảnh đòi theo, mẹ không cho. Mẹ ra khỏi cửa, leo lên xe, lùi xe ra sắp chạy đi rồi mà nhìn vào nhà vẫn thấy ảnh đứng áp mặt vào kiếng nhìn ra, miệng mếu máo gọi mẹ, nước mắt rơi lã chã. Thấy tội quá mẹ cho đi luôn. Vừa mở cửa là ảnh phóng ra ngay, miệng cười toe toét dù nước mắt còn ướt má. Ảnh bám mẹ như sam vậy! Cho ảnh ngồi trên xe đẩy đi dạo thì cũng phải mẹ đẩy thì ảnh mới vừa lòng.
Ảnh thích chơi trốn tìm. Chơi với ảnh thì trốn không được do ảnh cứ bám đuôi theo mẹ. Mẹ trốn đâu, ảnh trốn đó. Mà ảnh có chịu im lặng đâu! Đã trốn lại cứ gây tiếng động, nói chuyện, còn suỵt kêu mẹ im lặng nữa chứ! Tiếng suỵt của ảnh cũng ồn ào y như ảnh vậy. Nếu chỉ có 2 chị em chơi chung thì lúc nào ảnh cũng giành phần kiếm. Ảnh đếm từ 1 đến 10 xong ảnh quay qua lắc lắc 2 bàn tay ý nói chị Mèo trốn đâu mất tiêu rồi. Kiếm được chị xong, ảnh bắt đầu đến tiếp, không cho chị có cơ hội là người đi tìm.
Mẹ nói chuyện với bà ngoại, ảnh toàn bỏ đi chơi. Thế mà chỉ cần mẹ gọi:" Quân ơi! Lại bye bye bà ngoại đi con!", ảnh liền ba chân bốn cẳng chạy lại, kéo ghế leo lên, miệng nói:" Bye bye ba ngoai", hôn gió chíu chít rồi nhanh tay bấm nút tắt. Có lần mẹ làm khó, không cho ảnh tắt, bắt ảnh nói đúng chữ "bà ngoại". Đến khi ảnh nói đúng rồi, tắt được cuộc gọi rồi, ảnh liền chu mỏ thở ra cái phào, cứ như vừa hoàn thành xong việc gì nặng nề lắm vậy!
Có 1 lần ảnh tìm thấy cái dao cạo râu của ba, ảnh cầm chơi bị đứt tay. Mẹ đang mở nước cho 2 chị em tắm, quay qua thì thấy ảnh trét máu trên mặt, trên mình, trên chân tùm lum mà tuyệt nhiên ảnh không hề khóc vì đau. Mẹ vội vàng lấy băng cá nhân băng tay ảnh lại. Sau khi xong xuôi thì sực nhớ ngón tay bị đau là ngón ảnh hay mút khi đi ngủ. Mẹ đang hi vọng ảnh sẽ bỏ mút ngón tay luôn vì đau, ai dè ảnh chuyển sang mút ngón trỏ tay phải :p.
Nhưng kể từ đó, mỗi lần bị đau, trầy xước, chảy máu ... ảnh đều đòi mẹ dán băng keo cá nhân. Lần đó không biết sao mà ảnh có 1 vết trầy cực nhỏ trên chân, khi ảnh phát hiện ra thì đã lên mài và sắp lành. Thế mà ảnh bắt mẹ dán band-aid. Mẹ bảo không cần đâu con. Thế là ảnh rên rỉ, miệng run run, mắt ngân ngấn nước như thể đau dữ lắm. Mẹ thấy buồn cười, lấy ra dán cho ảnh. Chỉ cần dán lên là ảnh hết đau, nín khóc liền. Thật là thần kỳ!
Ảnh nhỏ nhất nhà nhưng cái miệng thì hét to nhất. Không biết giống ai!
:))
Friday, July 15, 2016
Cái sự bơi lội của Mèo
Hôm nay đi tiệc ở hồ bơi về, ba của bạn Mèo hỏi:
- Did you have snow cone? Which flavor did you get?
- I got the white one. Mommy said that I shouldn't eat the one with colors.
Thực tế nó là piña colada, không màu chứ không phải màu trắng. Tại bạn nghĩ không màu là màu trắng.
Mẹ khen vì bạn ngoan, nghe lời mẹ :D. Lúc bạn đi lấy đá bào thì mẹ đang bận giữ em Quân nên không theo nhắc nhở được. Cứ tưởng nhân cơ hội đó bạn sẽ chọn bất cứ màu nào bạn thích, ai ngờ đâu bạn thuộc bài quá :D!
Nhớ lại hồi đầu tháng 6, đăng ký cho bạn đi học bơi vì mẹ bạn nghĩ nó là kỹ năng sinh tồn quan trọng cần phải biết. Học 1 khoá 2 tuần, 4 buổi/tuần, 1 buổi 30 phút. Đến cuối khoá kiểm tra thì... bạn ở lại lớp vì bạn nhát nước quá, không dám hụp xuống nước, không dám úp mặt xuống nước lúc bơi, không dám nhảy từ thành hồ xuống nước .... Nói chung là bạn hầu như không làm được gì hết. Đi đăng ký khoá thứ 2 thì lớp bạn phải học lại tất cả đều đầy, chỉ có chỗ trống ở lớp cao hơn 1 bậc nên mẹ đánh liều cho bạn vào lớp đó luôn. Và thế là để cải thiện khả năng của bạn, mẹ dẫn bạn đi hồ bơi mỗi ngày trước khi vào khoá mới.
Ngày thứ 1: tập cho bạn nhảy từ thành hồ xuống nước. Thuyết phục, năn nỉ, hù dọa mỏi cả miệng thì cuối cùng bạn cũng nhảy. Được 1 lần thì động viên lần 2, lần 3,... cuối cùng bạn nhảy như chơi.
Ngày thứ 2: mẹ mua cho bạn mấy cái vòng hình con cá có thể chìm dưới nước để tập cho bạn hụp xuống nước. Ban đầu bạn nhất định không hụp xuống mà cứ khum khum thò tay xuống lượm hoặc lấy chân móc lên. Lại giở cái bài thuyết phục, năn nỉ, hù dọa ra thì sau chắc khoảng 1 tiếng đồng hồ bạn cũng chịu hụp. Được 1 lần là bạn hết sợ, chơi hoài không chán.
Sau 3 ngày tập luyện thì mẹ bạn cũng an tâm phần nào. Thế mà vào khoá mới, đa số đã bơi được 1 đoạn ngắn thì mẹ bạn đâm lo vì sợ bạn không theo kịp. Thấy mấy nhóc khác như cá trong nước như vậy, mẹ bạn thấy ham quá mà không biết khi nào bạn mới được như vậy. Bởi cô tập bạn bơi mà cái đầu bạn lúc nào cũng ngóc lên trên mặt nước. Bơi sấp đã vậy mà bơi ngửa cũng chẳng khá hơn, người gồng cứng lại, đầu ngẩng lên cao vì sợ té.
Kết thúc khoá 2, bạn ở lại lớp tiếp. Cái này mẹ bạn biết chắc nên đăng ký cho bạn từ sớm rồi để không lo hết chỗ :D.
Bây giờ bạn đang học khoá 3, lớp 2 lần nữa. Vào học bạn nhởn nhơ, chơi là chính :)). Nhưng lớp này mẹ bạn không lăn tăn nữa vì bạn vào trúng cái nhóm mà toàn mấy đứa trình độ y như bạn :)). Thế là mẹ bạn đâm lười, không dẫn đi hồ bơi mỗi ngày nữa :p.
Hôm nay vì người ta tổ chức tiệc ở hồ bơi nên mẹ bạn siêng, dẫn cả đám đi bơi để khỏi phải nấu ăn. Siêng hong? :))
Ăn uống xong xuôi, bạn xuống bơi. Mẹ gợi ý:
- Con bơi úp mặt xuống nước cho mẹ coi thử đi!
Dụ dỗ thôi, ai ngờ bạn hụp xuống nước, nhởn đít lên, bung chân ra đạp đạp. Há há bạn bơi được 1 đoạn ngắn. Rồi 1 đoạn hơi dài hơn. Rồi hụp nước bơi xoay trái, phải loạn xạ. Bạn làm mẹ ngỡ ngàng quá! Vì cứ nghĩ là phải học thêm 5,7 khoá cùng 1 lớp thì may ra bạn mới được đến mức này. Mẹ bạn quan sát rõ ràng, trong lớp bạn chẳng làm gì được, toàn nhởn nhơ chơi không à! Cho nên hôm nay bạn làm mẹ bất ngờ là vậy!
Ừ, cũng mừng! Bởi vậy giờ này còn gõ trên điện thoại để ghi nhớ ngày hôm nay ;).
Mẹ tự hào vì bạn đã chiến thắng được nỗi sợ nước bạn Mèo ạ!
- Did you have snow cone? Which flavor did you get?
- I got the white one. Mommy said that I shouldn't eat the one with colors.
Thực tế nó là piña colada, không màu chứ không phải màu trắng. Tại bạn nghĩ không màu là màu trắng.
Mẹ khen vì bạn ngoan, nghe lời mẹ :D. Lúc bạn đi lấy đá bào thì mẹ đang bận giữ em Quân nên không theo nhắc nhở được. Cứ tưởng nhân cơ hội đó bạn sẽ chọn bất cứ màu nào bạn thích, ai ngờ đâu bạn thuộc bài quá :D!
Nhớ lại hồi đầu tháng 6, đăng ký cho bạn đi học bơi vì mẹ bạn nghĩ nó là kỹ năng sinh tồn quan trọng cần phải biết. Học 1 khoá 2 tuần, 4 buổi/tuần, 1 buổi 30 phút. Đến cuối khoá kiểm tra thì... bạn ở lại lớp vì bạn nhát nước quá, không dám hụp xuống nước, không dám úp mặt xuống nước lúc bơi, không dám nhảy từ thành hồ xuống nước .... Nói chung là bạn hầu như không làm được gì hết. Đi đăng ký khoá thứ 2 thì lớp bạn phải học lại tất cả đều đầy, chỉ có chỗ trống ở lớp cao hơn 1 bậc nên mẹ đánh liều cho bạn vào lớp đó luôn. Và thế là để cải thiện khả năng của bạn, mẹ dẫn bạn đi hồ bơi mỗi ngày trước khi vào khoá mới.
Ngày thứ 1: tập cho bạn nhảy từ thành hồ xuống nước. Thuyết phục, năn nỉ, hù dọa mỏi cả miệng thì cuối cùng bạn cũng nhảy. Được 1 lần thì động viên lần 2, lần 3,... cuối cùng bạn nhảy như chơi.
Ngày thứ 2: mẹ mua cho bạn mấy cái vòng hình con cá có thể chìm dưới nước để tập cho bạn hụp xuống nước. Ban đầu bạn nhất định không hụp xuống mà cứ khum khum thò tay xuống lượm hoặc lấy chân móc lên. Lại giở cái bài thuyết phục, năn nỉ, hù dọa ra thì sau chắc khoảng 1 tiếng đồng hồ bạn cũng chịu hụp. Được 1 lần là bạn hết sợ, chơi hoài không chán.
Sau 3 ngày tập luyện thì mẹ bạn cũng an tâm phần nào. Thế mà vào khoá mới, đa số đã bơi được 1 đoạn ngắn thì mẹ bạn đâm lo vì sợ bạn không theo kịp. Thấy mấy nhóc khác như cá trong nước như vậy, mẹ bạn thấy ham quá mà không biết khi nào bạn mới được như vậy. Bởi cô tập bạn bơi mà cái đầu bạn lúc nào cũng ngóc lên trên mặt nước. Bơi sấp đã vậy mà bơi ngửa cũng chẳng khá hơn, người gồng cứng lại, đầu ngẩng lên cao vì sợ té.
Kết thúc khoá 2, bạn ở lại lớp tiếp. Cái này mẹ bạn biết chắc nên đăng ký cho bạn từ sớm rồi để không lo hết chỗ :D.
Bây giờ bạn đang học khoá 3, lớp 2 lần nữa. Vào học bạn nhởn nhơ, chơi là chính :)). Nhưng lớp này mẹ bạn không lăn tăn nữa vì bạn vào trúng cái nhóm mà toàn mấy đứa trình độ y như bạn :)). Thế là mẹ bạn đâm lười, không dẫn đi hồ bơi mỗi ngày nữa :p.
Hôm nay vì người ta tổ chức tiệc ở hồ bơi nên mẹ bạn siêng, dẫn cả đám đi bơi để khỏi phải nấu ăn. Siêng hong? :))
Ăn uống xong xuôi, bạn xuống bơi. Mẹ gợi ý:
- Con bơi úp mặt xuống nước cho mẹ coi thử đi!
Dụ dỗ thôi, ai ngờ bạn hụp xuống nước, nhởn đít lên, bung chân ra đạp đạp. Há há bạn bơi được 1 đoạn ngắn. Rồi 1 đoạn hơi dài hơn. Rồi hụp nước bơi xoay trái, phải loạn xạ. Bạn làm mẹ ngỡ ngàng quá! Vì cứ nghĩ là phải học thêm 5,7 khoá cùng 1 lớp thì may ra bạn mới được đến mức này. Mẹ bạn quan sát rõ ràng, trong lớp bạn chẳng làm gì được, toàn nhởn nhơ chơi không à! Cho nên hôm nay bạn làm mẹ bất ngờ là vậy!
Ừ, cũng mừng! Bởi vậy giờ này còn gõ trên điện thoại để ghi nhớ ngày hôm nay ;).
Mẹ tự hào vì bạn đã chiến thắng được nỗi sợ nước bạn Mèo ạ!
Subscribe to:
Posts (Atom)