Saturday, March 7, 2015

6/3/2015

Hôm nay đi đón bé Mèo tan học thì gặp 1 bé gái ở sân trường. Mình còn đang ngờ ngợ hình như con bé là bạn chung lớp của Mèo thì đã nghe con bé reo lên:
- That's Sabrina's mom.
Mình chào nó mà trong bụng cũng thấy vui vui :D. Cứ tưởng mấy đứa này còn nhỏ không để ý, ai dè ... thiệt là lầm to!
Hồi trước, có lần đưa Mèo vào lớp thì có 1 bạn trong lớp đang khóc đòi về, mình nghĩ cũng may Mèo thích đi học nên chắc mình không bao giờ phải đối mặt với cảnh đó. Ai dè... lại lầm. Sau cả mấy tuần bệnh phải nghỉ ở nhà thì Mèo nhất định không chịu đi học. Ngày đầu tiên trở lại lớp em ý khóc làm cô phải đóng cửa lại khi mình vừa đi ra. Lúc tan học mình hỏi nó khóc lâu không thì cô bảo chỉ đủ để mình thấy tội lỗi :)). Mình vừa đi là nín liền, cả ngày chơi rất vui vẻ. Sáng nay, vẫn bài cũ soạn lại:"Bé Mèo không thích đi học. Để bé Mèo chơi Hello Kitty đã.". Mình gợi ý:"Hay con đem Hello Kitty đến trường cho mấy bạn chơi chung với!". Vậy là ẻm dạ liền và đi học rất vui vẻ. Đây là bộ đồ chơi có 1 con mèo Hello Kitty bằng gỗ có nam châm cùng với một số phụ kiện như quần áo, nơ, nón, bóng, dụng cụ nhà bếp... cũng bằng gỗ có nam châm để tụi nhỏ có thể "thay đồ", "trang điểm" cho con mèo bằng cách gắn lên người nó. Lúc đem đến lớp cô giáo hỏi có ai muốn chơi không thì cả đám xúm lại chơi cùng. Con nít tuổi này dễ thương vậy đó, không phân biệt đồ chơi dành cho trai hay gái, miễn có bạn chơi chung là được. 
Buổi tối, con bé Mèo ngồi "đọc" sách Hello Kitty. Nhóc Quân thấy chị có "đồ chơi" là nhào tới tham gia. (Dạo này ảnh trườn giỏi rồi nên có thể "đi" khắp nơi. Mỗi khi thấy chị chơi gì là xông tới chụp giựt.). Chị Mèo đẩy tay em ra liền bị mẹ nhắc:
- Con cho em coi chung với!
Chị không chịu, vẫn đẩy tay em ra. Thằng nhóc càng bị đẩy ra thì lại càng cố nhào tới chụp :)). Sau khi lật hết cuốn sách, chị để trước mặt em:
- Tới em.
Xong bỏ đi kiếm đồ chơi khác. Thằng em thấy con chị không đọc nữa thì cũng chẳng thèm nữa. Đó! Người ta đâu cần sách, người ta chỉ muốn chơi với chị thôi mà! 
Mình vừa quay lưng dẹp cái gì đó, nghe con chị la:
- Đừng em!
quay lại đã thấy 2 chị em bày trò mới. Chị Mèo kéo giấy vệ sinh quấn xung quanh cái hộp, còn em Quân đang xé giấy định cho vào miệng. Mình giật giấy lại la lên:
- 2 chị em quậy quá! Mẹ đánh 2 đứa 1 phát bây giờ!
Con bé Mèo nghe vậy chạy lại nhào vô lòng mẹ:
- Mẹ đánh 1 đứa 1 phát thôi. 
Ý là đánh 1 đứa thôi. Mình nghe mắc cười nên hỏi lại:
- Đánh đứa nào?
Chị tỉ queo:
- Mẹ đánh em bé đi.
Bình thường mẹ la em cũng không cho mà tới lúc có nguy cơ bị đòn thì vậy đó! Thiệt là thương em hết sức mà!
Mà đã xong đâu! Bước ra nhà bếp mình tự nhiên lia mắt tới 4 cái cupcake để trên bàn thì mới phát hiện mỗi cái đều bị bàn tay "ai đó" khoắng 1 miếng kem trên mặt. 
- Đứa nào ăn kem kiểu này đây?
- Em bé ăn.
Trời ạ! Thấy em chưa biết nói nên đổ thừa tỉnh rụi à.
- Ai làm đây? Nói xạo mẹ đánh đòn nghe chưa?
Chỉ cười ỏn ẻn:
- Bé Mèo.
Mẹ giảng cho 1 bài rồi bắt đi xin lỗi em. Thì đúng là em chưa biết gì nhưng làm sai thì phải nhận lỗi. Vậy đi ha!

Saturday, February 28, 2015

28/2/2015

1. Bé Mèo đang ngủ, nghe em khóc liền nói:"peek-a-boo" để chọc em cười. Tưởng chỉ thức ai dè nhìn lại vẫn đang ngủ say sưa. Thiệt là có tinh thần giúp mẹ ngay cả trong giấc ngủ :)).
2. Dạo này em ý hay nói tiếng Việt lai tiếng Anh. Cứ chữ nào mà có "c" ở cuối là em phát âm thêm "Kh" phía sau. Ví dụ như "khóc" thì ẻm nói thành "khóc-kh". Những lúc như vậy mẹ bắt nói lại. Khi nói đúng rồi là ẻm reo lên:"Mẹ, bé Mèo không có nói kh".
Cũng có lúc ẻm nói sai mà cứ nhất nhất cãi:"Bé Mèo không có nói kh". Mẹ kêu nói lại. Đến khi phát hiện ra mình sai thì ẻm ỏn ẻn cười hoặc cố tình nói sai nữa để chọc mẹ.
Ngoài "kh" ra thì ẻm cũng thêm đuôi cho mấy chữ có âm cuối là "p", "t"...
Ẻm chưa biết đánh vần nên phát âm vậy chỉ là phản xạ thôi. Lúc đầu mình cũng ngạc nhiên lắm nhưng dần dần nhận ra có lẽ ẻm căn cứ vào âm phát ra cuối mà thêm đuôi. Ví dụ "nước" sẽ thành "nước-kh", "tập" sẽ thành "tập-p"...
Những chữ có đuôi i, y, g, u... thì không thấy thêm thắt gì.
3. Thỉnh thoảng ẻm hay ôn lại "kỉ niệm", kiểu như:"Hôm bữa bé Mèo giật tóc mẹ, mẹ la bé Mèo, bé Mèo khóc.". Con bé này bị nghiện tóc mẹ. Lâu lâu chạy lại rờ tóc tí rồi chạy đi chơi tiếp. Nhiều lúc cao hứng nắm giựt nữa chứ! Bị la, bị "cấm vận" nên nhiều lúc muốn rờ tóc mẹ thì vừa vuốt vuốt tóc vừa nói:"Bé Mèo cầm tóc mẹ. Bé Mèo không có giật. Mẹ không la bé Mèo.". Cũng biết rào đón ghê không?

Friday, February 27, 2015

27/2/2015

1. Sáng, chị Mèo nhờ ba chọn đồ mặc đi học. Mẹ dặn chọn màu hồng theo lịch của trường. Mẹ ngồi nghe Mèo thủ thỉ:
- Daddy, I don't like pink.
Con gái người ta đa phần thích màu hồng, màu tím, con nhỏ này thì chỉ thích màu xanh dương :p. Không chừng mẹ chọn tên gần gần giống bà nội nên sở thích của chỉ cũng giống bà nội luôn (bà nội cũng thích màu xanh dương).
Lát sau chị ý đi ra, trên tay cầm cái áo màu tím. Mẹ bảo:
- Hôm nay cô dặn mặc áo màu hồng mà con!
- Đây, có màu hồng mà mẹ!
Vừa nói vừa chỉ tay vào trái tim màu hồng trên áo. Nói thêm là cái áo đó màu tím, in hình nhiều trái tim đủ màu sắc và 2 trong số này là màu hồng lợt và hồng đậm. Mẹ nghe nói xong thì cũng đành chịu thua. Ừ thì miễn có hồng là được. Với lại trường chỉ khuyến khích chứ không bắc buộc phải mặc đúng màu.
2. Dạo này Mèo bệnh suốt nên thỉnh thoảng bà nội lại buông câu cảm thán:
- Poor my baby!
Mỗi lần như thế chị Mèo lại nhắc nhở:
- I'm not a baby.
- You're always my baby.
- No, I'm not. I can talk.
Mẹ hỏi:
- Vậy trong nhà này ai là baby?
- Em Quân.
Bà chị quan niệm là baby không biết nói. Chị biết nói rồi nên không còn là baby nữa :D.

3.Tối, thay đồ ngủ, chị ý mặc áo vàng, quần tím hoa cà. Xong quay qua nhìn mẹ cười, hỏi:
- Mẹ, đẹp hong?
Cái má chị ửng hồng nhìn thiệt xinh! Mẹ phải tán đồng :
- Ừ, đẹp lắm!

Tuesday, February 24, 2015

Daddy, I don't like Mommy!

1. Con bé Mèo dạo này nó cứ bảo ba nó vầy:
- Ba này, con không thích mẹ.
Nghe mà ruột, gan, lòng, mề tan nát hết luôn. Cũng bởi là ba nó mỗi ngày chỉ tiếp xúc với nó vài chục phút nên lúc nào cũng cười toe cười toét, nói chuyện dịu dàng như thiên thần. Thành ra mẹ nó với kỷ luật thép trở thành ác quỷ. Hụ hụ
2. Buổi chiều đang cắn hột hướng dương thì nó lại xin ăn. Lo cắn cho nó mà cả buổi mẹ nó không ăn được hột nào. Mẹ nó bảo:
- Thôi bé Mèo ăn đủ rồi, để cho mẹ ăn nữa chứ!
Mẹ vừa ăn mới 2 hột đã nghe nó léo nhéo:
- Mẹ để cho bé Mèo ăn nữa chứ!
Học nhanh ghê chưa?
3. Buổi tối, nó chơi đồ chơi xong không chịu dẹp. Mẹ nó bắt cất đồ chơi thì nó lại ngồi chơi tiếp. Sắp đến giờ đi ngủ nên mẹ nó bảo:
- Mẹ đếm đến 3 con không dẹp là mẹ đem quăng vô thùng rác.
Vừa đếm đến 3, nó ù té chạy lại chỗ ba nó bảo:
- Ba ơi, mẹ đáng sợ quá!
Ba nó chêm thêm:
- Ba cũng còn sợ mẹ huống chi con.
Coi đã không? Chồng với con vầy có đáng đem ra bắt cúi xuống chổng mông lên đánh cho nát đít không? Tui hiền vậy mà nói đáng sợ là thế nào?
- Xong! Mẹ quăng hết đồ chơi rồi!
Nó lại than thở:
- Ba ơi, con không thích mẹ!
Thế mà vài phút sau chạy lại nói chuyện với mẹ tỉnh queo như không có gì xảy ra.
- Con nói không thích mẹ mà. Mẹ giận rồi!
- Mẹ, bé Mèo thương mẹ!
Vừa nói 2 tay vừa đưa lên vỗ vỗ đòi ẵm. Thiệt là muốn giận cũng khó!

Wednesday, February 18, 2015

Đêm 30

Trước khi đi ngủ, thằng nhóc tự nhiên hỏi:
- Hey Lan, what do you think about life with kids?
Mình bảo:
- It's fun.
Nó hỏi tiếp:
- It's fun, but busy, right?
- That's right.
Mình vẫn nhớ câu nói ngày xưa của ông thầy dạy Toán:"Vợ chồng lấy nhau mà không có con mai mốt già giống như 2 con khỉ nhìn nhau vậy.".
Nghe thì buồn cười nhưng cũng chí lí. Còn trẻ còn tung tăng được cho dù không con cũng chẳng có gì đáng lo. Sau nay già, chẳng còn ham hố, theo đuổi nhiều mục tiêu nữa thì sum vầy bên con cháu là điều hạnh phúc nhất còn gì!
Nội chuyện có con không là đã nếm đủ hỉ, nộ, ái, ố rồi đó!
Vui khi lần đầu được ôm con vào lòng. Phấn khích mỗi lúc con nhoẻn miệng cười. Hào hứng với mỗi cuộc trò chuyện cùng con dù rằng con chỉ ê a. Tự hào khi con lần đầu biết lật, biết trườn, biết bò, biết đứng, biết đi, biết nói... dẫu là những việc đó không sớm thì muộn con sẽ làm được. Đó, ai làm cha mẹ chắc đều trải qua những cảm giác này.
Không chỉ có vậy. Có làm cha mẹ thì mới thấu hiểu nỗi lo lắng mỗi khi con ho, con sốt, con cảm, hay chỉ là khi con buồn, con không được vui... Có làm cha mẹ thì mới "thấm" tại sao nhiều người hi sinh rất nhiều thứ vì con.
Ngoài ra còn kể đến cái cảm giác tội lỗi mỗi khi cáu giận với con chỉ vì trong người không được khỏe. Có lúc la hét cho đã giận nhưng lại nguôi ngay khi nhìn con buồn xo hoặc rơm rớm nước mắt.
Nói tóm lại là con cái sẽ làm cho cuộc sống thú vị hơn rất nhiều.

Đêm 30 ngồi đây viết nhảm trong khi giờ này ở Việt Nam mọi người đang dắt díu nhau đến từng nhà chúc tết, ăn chút mứt, uống chút trà, trò chuyện một tí, có khi còn ăn cơm mỗi nhà một ít nữa. Tết là nhớ nhà. Ngộ ha!

Cả tuần nay thiệt mệt! Con chị bệnh chưa hết thì lại đến thằng em bệnh theo. Con bé Mèo bình thường chạy nhảy om sòm mà bệnh lần này mệt đến nỗi chỉ nằm một chỗ, TV cũng chẳng buồn coi. Phải mất hơn 1 tuần 2 đứa mới khỏe lại một tí dù vẫn còn ho và sổ mũi. Nhưng hết sốt là mừng rồi. Có mấy bữa mình lo lắng đến nỗi mà sinh ra trầm cảm luôn hay sao đó. Tự nhiên cảm thấy chán nản kinh khủng! Tội nghiệp con bé Mèo, vốn đã ốm nhom mà bây giờ bị bệnh, ăn uống chẳng được bao nhiêu thì lại còn ốm hơn nữa. Thấy tội kinh khủng mà chẳng biết làm sao. Ép ăn không được vì mình hiểu lúc bệnh thì có muốn ăn uống gì đâu! Thôi thì hi vọng sau đợt bệnh cuối năm này thì con có sức đề kháng tốt hơn để không bao giờ bị lại lần nữa.


Friday, February 13, 2015

Mèo bệnh

Mèo bị bệnh mấy bữa nay: sốt, ho, xổ mũi. Hôm qua đi bác sĩ khám, xét nghiệm strep throat với flu thì đều âm tính. Bác sĩ không nói gì thêm. Tối hôm qua, ba Mèo đo nhiệt độ rồi lo lắng: 104F. Mình không quen với độ F nên chưa hình dung được là khoảng bao nhiêu độ C (hồi xưa có học cách chuyển đổi mà quên mất rồi),. Đến hôm nay rảnh đổi ra thử thì là 40 độ C hic hic. Tội nghiêp Mèo, bình thường đã ăn ít mà bây giờ bệnh thì lại chẳng muốn ăn gì luôn. Mỗi khi hỏi Mèo muốn ăn gì là luôn nhận được câu trả lời:"Bé Mèo không thích ăn gì".
Sau khi uống thuốc, Mèo ăn được 1 trái chuối, tí sandwich và nutella rồi đi ngủ. Nhìn con rất mệt mỏi nhưng lại không ngủ được. Cứ nằm xuống tí lại dậy:"Mẹ ơi bé Mèo đi tiểu". Đến khoảng 12 giờ thì con bắt đầu ho liên tục, ho không dứt được, người lại run lên bần bật. Ba Mèo lúc đó quyết định đưa con đi cấp cứu. Lên xe con vẫn ho, vẫn run, một lúc sau mới hỏi:"Mẹ, ba đi đâu?" (ý là ba đang lái xe đi đâu). "Ba đưa bé Mèo đi bác sĩ, bác sĩ khám cho bé Mèo mau hết bệnh nha!". Con gật gật. Con ho nhiều đến nỗi mình lo lắng con sẽ bị ói. 
Đến bệnh viện, sau khi làm thủ tục thì cả nhà vô phòng chờ ngồi đợi. Ẵm con đi coi hồ cá xong, vừa ngồi xuống ghế là con ói đầy hết lên mình 2 mẹ con. Mùi trái chuối lên men thiệt là ... khủng khiếp. 
Vào phòng khám, đo huyết áp, đo nhiệt độ, uống thêm một liều thuốc thì Mèo bắt đầu đỡ hơn một chút, không còn run lập cập nữa. Hoặc có thể do ói xong nên mới được như vậy. Cả nhà được đưa qua 1 phòng khám riêng để chờ bác sĩ. Lúc đó là khoảng 1 giờ sáng, chờ mãi cho đến gần 3 giờ bác sĩ mới đến hỏi thăm bệnh, rồi chuẩn đoán. Đến lúc đó mới biết thì ra chồng mình sợ Mèo bị động kinh nên mới đưa lên bệnh viện nhi thay vì phòng cấp cứu ở gần nhà. Mình thì nghĩ đơn giản con bị lạnh nên run cầm cập vậy thôi. Bác sĩ cũng nghi ngờ con bị động kinh nên cứ hỏi lúc con bị run như vậy thì có tỉnh táo nói chuyện không, mắt mở hay nhắm... Theo lời bác sĩ thì chuyện trẻ em dưới 5 tuổi bị động kinh là chuyện bình thường và nếu bị 1 lần thì sẽ có 1 lần nữa nhưng sau 5 tuổi thì sẽ tự khỏi. Sau khi chụp hình, lấy mẫu nước tiểu để thử, bác sĩ cho về, không quên dặn rằng không được cho dùng thuốc ho, chỉ uống thuốc giảm sốt thôi.
Bác sĩ vẫn chưa kết luận con bị gì, nhưng thấy con qua khỏi tình trạng như lúc ở nhà là cũng mừng rồi.  Về đến nhà là cũng 4 giờ sáng. Mà có ai nghĩ con bé Mèo có thể thức gần trắng đêm như vậy vẫn cười đùa vui vẻ(sau khi ói), vẫn nói chuyện rất hăng, trong khi ba mẹ thì đuối quá là đuối luôn. Trên đường ra xe mẹ chỉ mặt trăng:"Con nhìn kìa, mặt trăng nhìn giống miếng dưa hấu không? Mẹ cắn 1 miếng nha! Ngoàm!". Thế là con cũng bắt chước, lại còn líu lo khoe ba:"Daddy, the moon looks like watermelon". "Mẹ ơi, mặt trăng chạy". Mẹ cứ phải giục con ngủ mãi thì con mới chịu nhắm mắt rồi ngủ ngon lành. Về đến nhà, mẹ ẵm vào đặt lên giường, thay đồ, đắp mền cho con mà con vẫn ngủ say không hay biết gì. Đây là lần đầu tiên con chịu đắp mền ngủ, chứ bình thường cứ đắp lên được chút là con đạp ra dù con ngủ say đến cỡ nào.
Người xưa bảo "Thức đêm mới biết đêm dài", mình thì thấy "thức đêm mới biết giấc ngủ của mình không dài" :D.
Tội nghiệp chồng phải thức cùng mà sáng phải dậy sớm hơn để đi làm. Mình thì may mắn là mẹ chồng giữ thằng nhóc giùm cho ngủ bù. Hai mẹ con ngủ đến 10 giờ mới dậy. Tính ra cũng chỉ khoảng 5 tiếng(do phải thức dậy 1 tiếng cho thằng nhóc ăn sáng), nhưng cũng khá tốt rồi.
Hi vọng là qua đợt này con miễn dịch với bệnh luôn đi cho mẹ nhờ :D. 

Thursday, January 15, 2015

Chuyện của Mèo

Mẹ đang nằm coi dạy nấu ăn trên YouTube, bé Mèo nằm cạnh hỏi:
- Mẹ, cô đang làm gì vậy?
- Cô đang nấu ăn đó con.
- Cô biết nói kìa mẹ!
Mẹ cười ha hả. Có ai biết vì sao ẻm phát biểu câu này không :)). 
- Ý con là cô biết nói tiếng Việt hả?
- Dạ mẹ.
Đó! Lý do là vậy đó! Ẻm đã bắt đầu có khái niệm tiếng Việt và tiếng Anh khác nhau rồi đó.
Cũng như trước khi đi ngủ Mèo cầm dây chuyền của mẹ nói:
- Mẹ có heart nè!
- Heart là cái gì?
Ẻm cười:
- Mẹ có trái tim.
Tức là ẻm biết rõ mình đang dùng ngôn ngữ nào và sai ở chỗ nào. Chỉ có điều nhiều lúc cứ trộn 2 thứ tiếng lại với nhau. Có điều lạ là khi dùng tiếng Anh thì ẻm không bao giờ trộn tiếng Việt vào, trừ khi chữ nào đó ẻm chỉ biết tiếng Việt mà không biết tiếng Anh.
Mèo chỉ nói tiếng Việt với mẹ thôi! Nói chuyện với em cũng dùng tiếng Anh nốt. Để khuyến khích ẻm nói tiếng Việt với em, mẹ hay chỉnh mỗi khi ẻm dùng tiếng Anh và khen mỗi khi ẻm chịu nói. Lúc trước mỗi khi đưa cho em cái gì ẻm bảo:
- Here you go Alex.
Mẹ chỉnh vài lần thì ẻm nhớ, nói:
- Nè em.
Những lúc đó mẹ hay khen ngợi nên có lúc ẻm nói mà mẹ không để ý ẻm liền khoe:
- Mẹ, bé Mèo nói :"Nè em!".
Dạo này Mèo đã bắt đầu biết chơi với em. Có lúc mẹ bắt 2 đứa nằm ngủ. Con chị nhổm dậy nhìn thằng em cười ha hả. Thằng em cũng vui vẻ cười hắc hắc đáp lại. Con chị thấy em cười thì lại phá lên cười. Cứ vậy mà chẳng đứa nào chịu ngủ. Mẹ thì vừa bực bực mà cũng vừa tức cười :p.
Cũng có lúc Mèo giành đồ chơi với em, giành ăn với em nhưng nhiều nhất vẫn là giành mẹ với em :)). Nhiều lúc một hai:"Mẹ ẵm bé Mèo, bà nội/ba ẵm em bé.". Hoặc:" Mẹ bỏ em xuống giường của em. Mẹ ẵm bé Mèo."...
Cành nanh vậy đó nhưng lâu lâu không thấy em lại hỏi:"Mẹ, em bé đâu?". 
Đánh dấu những ngày cuối của tuổi thứ 2 bằng 1 trận bệnh cũng hơi hơi không nhẹ. Ẻm bắt đầu sốt từ hôm thứ 7 tuần rồi. Tối Chủ Nhật, sau khi cho ẻm uống thuốc, thay đồ ngủ, mẹ ẵm ra lấy nước cho uống cũng là lúc ẻm ói phà phà trên người 2 mẹ con. Kết quả là 1 đêm thay 2 bộ đồ ngủ.
Mấy ngày bị bệnh, mắt ẻm nhìn đờ đẫn thấy thương gì đâu! Vậy mà cứ luôn miệng:"I'm not sick" mỗi khi có người hỏi thăm. Bị bệnh là ẻm ngoan thấy rõ luôn! Mẹ kêu gì cũng làm ngay, mẹ nói gì cũng :"Dạ mẹ". Vậy mà con vừa hết bệnh thì mẹ lại mỏi miệng :o vì cái bệnh lì lại tái phát. Muốn ẻm làm gì cũng phải lặp đi lặp lại vài lần, máu sôi ùng ục vì bực bội. Bởi vậy ẻm bệnh thì nhà im ắng lắm, ẻm khỏi là nhà lại rộn ràng vì tiếng mẹ la ẻm :)).
Gần 3 tuổi, Mèo đã thể hiện cá tính, thích làm theo ý mình. Mẹ Mèo học được phương pháp nói không như thế này: thay vì nói:"Con KHÔNG được làm cái này, con PHẢI làm cái kia" thì mình sẽ đưa ra vài lựa chọn thay thế. Như vậy thì con vẫn có thể làm theo ý con trong khuôn khổ cho phép của mẹ. Tức là con vẫn có quyền tự quyết. Hợp lý quá phải không?
Đó, liên quan đến chuyện này sẵn kể ra luôn. Hôm nay mình không được khỏe và cũng không được vui. Sáng đi mua đồ với mẹ chồng và 2 đứa nhỏ. Vừa tới nơi, mẹ lo đặt car seat của em bé vô cart(tức xe đẩy trong siêu thị), xong quay qua thì thấy 2 bà cháu Mèo đang vật lộn với nhau: bà thì muốn cháu ngồi trên cart còn cháu thì lại thích đứng bên hông của xe cho bà đẩy (từ nhỏ con bé Mèo đã rất ghét ngồi trên xe đó). Bà quạu, cháu cũng cáu. Mình liền nhờ bà đẩy xe vó thằng nhóc, mình hỏi Mèo:
- Bây giờ con muốn ngồi trên xe hay muốn phụ mẹ đẩy xe cho em hay muốn tự đi?
Thế là ẻm chọn ngồi trên xe để mẹ đẩy, lát chán thì xin leo xuống tự đi. Vậy mà bà nội ẻm bảo mình:"Đừng có để nó muốn gì được nấy!". Mình hơi phật ý nhưng cũng không nói gì.
Sau khi mua những món đồ cần thiết, thì đi mua thức ăn. Vừa xuống xe, bà nội ấn con bé Mèo vào xe đẩy bắt ngồi trong đó trong khi nó nhất định đòi tự đi. Ai bà cháu không ai chịu thua ai, cuối cùng bà nội phán:"Đi về!". Lúc đó mình cũng bắt đầu giận rồi, mình nói thôi về thì về. Nhưng mình giận không phải giận bé Mèo mà mình giận mẹ chồng. Thay vì bắt ép nó phải ngồi trong xe để nó phải khóc, để nó phải thét thì bà có thể cho nó vài sự lựa chọn như:
- ngồi trong xe đẩy
- tự đi nhưng phải nắm tay người lớn
- để bà ẵm qua đường rồi có thể tự đi trong siêu thị
Bà cứ luôn miệng bảo "nó không thể lúc nào cũng làm theo ý nó" vậy sao không nghĩ nếu ở vị trí bé Mèo nó cũng phản kháng với cùng lý do giống như vậy: bà không thể lúc nào cũng (bắt con) làm theo ý bà.
Mình không chìu con nha! Có những cái nó buộc phải làm thì mình vẫn bắt nó làm, nhưng đa phần mình cho nó được lựa chọn làm theo ý nó trong khuôn khổ của mình. Như vậy đỡ phải vật lộn với nhau và ai cũng vui.
Hôm nay không khỏe nên "gan trời" vậy đó. Chứ bình thường có vừa ý hay không tui toàn chôn chặt đáy lòng không à :)).