Saturday, October 12, 2013

Mèo méo meo 12/10/2013

Hôm nay lần đầu tiên nàng Mèo đứng kéo kéo quần, bảo: "Đái!". Sau đó tự leo lên giường nằm chờ mẹ thay tã. Rất là tếu! 
Mèo dạo này đã bắt đầu nói nhiều, lắm lúc làm mẹ bất ngờ. Hôm trước, nàng đang đi vòng vòng, mẹ hỏi:"Con đi đâu vậy?". Nàng đáp gọn lỏn:"Vô phòng". Xong quay đít vô phòng thật.
Mẹ ẵm lên bồn nước rửa tay, sau khi làm ướt tay, nàng liền nhắc:"Xà bông!". Mười lần như một, không quên lần nào.
Không chỉ nói tiếng Việt, nàng "xổ" tiếng Anh khá nhiều. Đi ra đường chơi, hễ thấy cái gì làm nàng thích thú là nàng bụm miệng kêu:"Daddy, look!". Nhìn thấy trái chuối, nàng chỉ tay:"Banana!", đòi ăn. Thấy con cừu là bảo:"Sheep", dù mẹ toàn dạy:"con cừu". Thấy ngựa bảo:"Horse", dù mẹ chỉ dạy tiếng Việt. Có lần đang ngồi coi Pocoyo, đến tập Pocoyo khám phá cái điện thoại. Mẹ hỏi:"Con biết đó là cái gì không?". Nàng đáp:"Phone"... Nói chung là nhiều lắm, nhớ không hết. 
Ngoài ra, có lúc nàng còn trộn lẫn tiếng Anh và Việt với nhau. Như hôm nay là 1 ví dụ. Buổi sáng, ba mẹ đưa nàng đi HEB để mua đồ ăn, nhìn thấy con mèo to, loại thổi khí vào cho nó đứng, nàng chỉ tay bảo:"Con cat" thay vì con mèo. Chưa gì đã bắt đầu loạn rồi :)).
Nàng cũng khoái hát lắm và biết khá nhiều bài. Tất nhiên mỗi bài chỉ biết vài từ tượng trưng thôi. Cho nên mỗi đêm, trước khi ngủ, nàng được nghe ca nhạc theo yêu cầu. Mẹ hỏi:"Con muốn nghe bài gì?". Lúc thì nàng bảo:"Ngôi sao" ( chữ "sao" nàng cong lưỡi nghe rất dễ thương nhé!), là nàng muốn nghe "twinkle twinkle star". Lúc thì bảo:"Baa baa black sheep". Lúc thì :"Cạp cạp cạp o ó o tròm" ,(nàng hát là tròm chứ không phải tròn), là bài "Vịt con đi học". Có lúc đòi:"Bươm bướm bay", tức "Búp bê bằng bông"... Đặc biệt dạo này nàng rất thích bài "Ten in the bed", lúc nào cũng đòi "roll over, roll over" khi được hỏi muốn nghe gì.
Mẹ mua cho đôi giày mà nàng thích đến nỗi mang suốt ngày, không chịu cởi ra. Mang lúc thức không nói, đi ngủ nàng cũng nhất định mang lên giường. Chẳng hiểu sao nàng lại thích đôi giày này đến vậy. Vì những đôi trước, mẹ xỏ vào cho nàng thì nàng mang, có lúc còn tháo ra quăng. Còn đôi này thì nàng tự xử luôn. Tự mang vô chân không Cần mẹ giúp. 
Có lần, bà Nội ẵm nàng ra khỏi xe để đi mua đồ, vừa ra ngoài nàng la lên:"Shoe". Bà Nội còn chưa định thần xem nàng nói gì thì mẹ chỉ chiếc giày dưới đất bảo:"Nó làm rớt giày". Lúc đó bà Nội mới nhận ra:"Đúng là nó bảo shoe".

Còn 9 ngày nữa là Mèo tròn 21 tháng. Nhanh quá đi!

Thursday, September 12, 2013

Thi bằng lái

Theo như lịch đăng ký thì ngày 25/9 tôi sẽ thi bằng lái.
Tôi đăng ký học lái xe ở trường dạy lái xe nên được xếp lịch học 4 buổi, mỗi buổi khoảng 1,5 tiếng. Sau khi học xong 4 buổi đó tôi vẫn còn rất lơ tơ mơ. Lái thì được nhưng vẫn run và hồi hộp khi thấy xe ngược chiều chạy tới, quẹo trái, phải vẫn còn cập rập, parallel park chưa nhuần nhuyễn. Với suy nghĩ "chỉ có lái nhiều thì mới thành thạo được", mẹ chồng tôi "ra tay".
Đầu tiên bà cho tôi lái những đoạn đường vắng xe. Thấy cách rẽ trái, phải của tôi vẫn còn yếu, bà thay đổi "chiến thuật": cho lái ở bãi đậu xe, chủ yếu để vòng qua, vòng lại cho nhuần nhuyễn. Xong bước đó là đến " đậu xe chen vào giữa 2 xe đang đậu thẳng hàng theo kiểu nối đuôi nhau (parallel park). Tôi tập tới tập lui đến hơn chục lần nhưng khi được khi không, thành công thì ít, thất bại thì nhiều. Nghĩ là cho xe của bà to quá (mini van) và khoảng cách giữa các cọc không chính xác (do chúng tôi tự dựng lên), nên tôi đòi dùng xe của anh xã (chiếc xe 4 chỗ) đến DPS (nơi thi lấy bằng lái) để tập. Chiều ý tôi, mẹ chồng cũng đưa đến đó để tập. Và mặc dù làm theo hướng dẫn của ông thầy, tôi vẫn không đậu xe được đúng như ý muốn. Tối hôm đó, xem cách người ta hướng dẫn trên YouTube, tôi sực nhớ lại hôm đầu tiên ông thầy dạy cách parallel park. Vì ấn tượng của buổi hôm đó là thế này:
Ông thầy kêu tôi lái chầm chậm qua khỏi cái cọc thứ nhất, kêu dừng xe lại rồi nói nói gì đó. Xong, nhìn mặt tôi ngu ngu hay sao mà ổng hỏi:"Hiểu không?". Tôi trả lời gọn lỏn:"Hong". Ông bảo tôi ra khỏi xe để chỉ. Thì ra ý ông là cái bánh sau phải nằm song song với cọc thứ nhất thì dừng lại để bắt đầu quay bánh lái và de xe". Đó là chi tiết tôi đã quên lúc tập cùng mẹ chồng ở DPS.
Sáng hôm sau, kể cho mẹ chồng nghe những gì tôi nhớ được và thử tập ở trước nhà thì dù vẫn có vài lần thất bại nhưng số lần thành công cao hơn trước.
Mẹ chồng bắt tôi tập mỗi ngày bắt đầu từ những con đường vắng xe, rồi đến những con đường đông đúc hơn, kế nữa là những con đường cao tốc vòng vòng trong thành phố (tốc độ tối đa khoảng 60 dặm 1 giờ)... Và hôm nay, lần đầu tiên bà cho tôi chạy trên những con đường cao tốc nối liền các thành phố (tốc độ tối đa 80 dặm 1 giờ). Vừa tập xong, cho con vào thư viện nghe đọc sách, trên đường về thì ông thầy gọi điện bảo có 2 tiếng rảnh vì người mà ổng dẫn đi thi lấy bằng lái hôm nay bị rớt khi kiểm tra mắt (kiểu mọi người hay đùa là rớt ở vòng gởi xe), nên ổng muốn đưa tôi đến DPS để làm thủ tục, kiểm tra mắt trước để đến ngày thi khỏ cập rập. Sau khi làm giấy tờ xong ông hỏi nhân viên đang làm thủ tục cho tôi là "liệu có giờ nào rảnh trong ngày hôm nay để cho tôi thi luôn không" ( theo lịch hẹn là ngày 25). Người đó bảo có, lúc 2 giờ. Ông quay qua hỏi tôi có muốn thi luôn không. Tôi hoảng hốt xua tay "không đời nào!". Ông cười bảo:" Thử đi, có mất mát gì đâu, coi như lấy kinh nghiệm cho lần sau". Tôi vẫn lắc đầu từ chối. Anh nhân viên cười cười hỏi:" có muốn thử không?". Tôi chưa kịp trả lời, ông thầy liền bảo:"Rồi, đăng ký cho nó giờ đó đo, hủy lịch hẹn ngày 25".
Chúng tôi có 1 giờ để luyện lại  cách parallel park và lái 1 vòng trên cung đường mà tôi có thể sẽ phải  lái qua lúc thi. Trước giờ thi, tôi bảo:" Tui thấy hong ổn rồi nghe. Tui không chắc tui làm được". Ông cười bảo:"Nếu mày rớt thì bài học ngày hôm nay miễn phí. Tao chỉ tính tiền bài học cho ngày 25. Còn nếu mày đậu thì đương nhiên mày trả tiền cho lần này".
Trước khi thi, tôi được người chấm thi giải thích những lý do bị đánh rớt. Bài thi bắt đầu bằng yêu cầu de xe theo đường thẳng. Kế tiếp là parallel park. Vì hồi hộp hay sao đó mà tôi suýt de xe đậu phía sau cọc thứ 2 thay vì cọc thứ nhất. Cũng may, tôi gặp phải ông chấm thi khá dễ nên ổng không đánh rớt liền mà giải thích phải đậu sau cọc thứ 1. May mắn là tôi hoàn thành trôi chảy. Ổng cười cười bảo:"Đâu có khó há!". Sau đó tôi được yêu cầu lái vòng vòng trên những con đường có giới hạn tốc độ khác nhau, 1 trong số đó là con đường có nhiều xe với yêu cầu "tốc độ tối thiểu là 50 dặm 1 giờ.
Trở về DPS, ổng kêu dừng xe rồi bảo:"Em có thể đến đây để thử lại 1 lần nữa vào ngày mai... Nhưng mà đây là tuỳ chọn, không đến cũng được vì em đậu rồi. Chờ ở đây tui đi lấy bằng lái cho em!". Lúc đó tôi vẫn còn ngu ngu, không hiểu tại sao ổng kêu hôm sau quay lại. Sau mới nghiệm ra là ổng trêu tôi :)).
Kết quả là tôi đạt 94%. Bị trừ điểm vì có 1 lần quẹo với tốc độ hơi hơi cao và ổng bảo là tôi phải dừng xe ở biển báo dừng lâu hơn một chút.
Thế là hôm nay tự nhiên đi thi trong tư thế chưa sẵn sàng, thế mà đậu. Đúng là may!
Cảm ơn mẹ chồng đã luyện cho tôi suốt 2 tuần qua. Nếu không có bà giúp thì cho đến ngày 25 tôi vẫn chưa chắc đậu nói chi ngày 12 :D.

Sunday, September 8, 2013

Mèo Méo Meo

Cho đến ngày hôm nay thì nàng Mèo đã được 19 tháng 19 ngày (mẹ nàng chọn số đẹp để viết bài :D).
Leo trèo thì thôi rồi, khủng khiếp luôn! Bàn, ghế, giường, thang, ... bất cứ chỗ nào có chỗ gác và ngay cả những cái ghế không có thanh gác chân nàng vẫn leo lên được bằng cách chồm nửa người trên nằm lên ghế, rồi dùng sức đẩy nửa người dưới lên. Lúc trước từ giường muốn xuống đất thì nàng xoay lưng lại, thòng 2 chân xuống từ từ cho đến khi chạm đất. Còn bây giờ thì từ trên giường tuột cái vèo xuống luôn, giống như chơi cầu tuột vậy đó.
Răng mọc được 16 cái. Hình như chỉ còn 4 cái nữa là xong giai đoạn đầu của việc mọc răng. Nàng vừa ốm, vừa lùn nên mỗi lần đi khám định kỳ mà có bà nội của nàng đi cùng là thế nào mẹ nàng cũng nghe bà bảo với bác sĩ:"nhỏ con giống mẹ". Nghe một lần thì không sao mà lần nào cũng vậy tự nhiên muốn nổi máu điên.
Nàng đang trong giai đoạn học chạy và học nói. Nhìn cái tướng nàng nửa đi nửa chạy tay chân vung vẩy trông rất hài hước. Phải công nhận con nít đang học nói rất dễ thương dù cách phát âm còn ngọng nghịu, chưa tròn chữ. Có đôi lúc nàng làm nhiều người bất ngờ vì khả năng nói của mình. Có 1 lần, ba nàng vừa đi làm về. Đang ngồi chơi, ngước lên thấy ba ngay cửa, nàng liền chạy tới, miệng cười tươi rói, hai tay giơ ra, luôn miệng:"Daddy! Daddy! You're home!". Cả 2 vợ chồng ngẩng ra vài phút rồi anh ý hỏi:"Có phải con vừa nói vậy không?" :D.
Mèo lặp lại và nhớ khá tốt những từ mẹ dạy, thậm chí cả những từ mẹ không dạy. Có 1 lần cả nhà đang đi chơi. Sợ nàng chán khi ngồi trên xe nên mình cầm cuốn sách hình lên chỉ nàng cách đọc. Lặp đi lặp lại khoảng 3 lần thì nàng chán, không chịu đọc nữa, nên dẹp. Thế mà vài ngày sau, lấy quyển sách đó ra hỏi lại thì nàng nhớ tên tất cả các con vật trong đó. Chỉ có điều những con có 2 âm tiết thì nàng chỉ đọc âm thứ 2. Ví dụ như: ngựa vằn (nàng đọc là ven), sao biển (đọc là biển), hà mã (đọc là mã)... Đó là cách đây cũng khoảng nửa tháng. Bây giờ thì nàng đã nói được một số cụm từ có 2 hoặc 3 chữ như: sư tử, hà mã, đà điểu... Thích nhất là mỗi khi nàng nói dấu hỏi hoặc ngã, nghe rất phê :)).
Mỗi lần mẹ bảo:"Bé Mèo, đi tắm!", là nàng chạy lạch bạch theo mẹ luôn miệng:"đi tắm". Bảo:"thay tã" thì nàng cũng "thay tã". Lại còn rất vui vẻ khi được mẹ cho quăng tã dơ vào thùng rác. Nàng còn nhỏ nhưng đã có tính "gọn gàng". Đang chạy vòng vòng nhà mà thấy cái gì nằm dưới đất là nhặt lên, tiến thẳng lại thùng rác quăng. Có lần nàng leo lên ghế, chơi với mấy miếng giấy trên bàn. Chơi xong trèo xuống, đem giấy cho vào thùng rác luôn, mà đó lại là tờ giấy thông báo của nhà trường. Hài phải biết! :))
Nàng bắt đầu thể hiện khả năng quan sát. Có lần, tay chống đùi, lưng khom khom, nàng đi tới đi lui trong nhà. Mình nghĩ cả buổi mới phát hiện ra nàng bắt chước dáng đi khom khom của bà cố :)). Nếu ai đã từng coi Pocoyo thì biết Pocoyo có kiểu nhảy rất dễ thương: 2 chân đứng dạng ra, người hơi cúi xuống, hai tay vòng trước ngực lắc sang trái rồi lắc sang phải. Mỗi lần nghe nhạc hiệu Pocoyo là nàng cũng bắt chước y vậy. Có lần nàng còn nhón chân đi vòng vòng, do học được từ 2 cô múa ba lê trong bài hát twinkle twinkle star.
Mèo bắt đầu biết dùng từ đúng chỗ. Đang đi, mỏi chân, nàng quay qua ôm chân mẹ nói :"Ẵm!". Khát thì nói:"Uống nước!". Muốn xin xỏ thì nói :"Cho Mèo". Mà nói đúng 2 chữ đó thôi (chắc mới thuộc nhieu đó hehe). Thấy trái banh là nói :"Ball". Hôm nay, để cái trứng luộc trước mặt nàng, nàng cầm lên xong bỏ xuống nói :"Nóng!". Mặc dù mẹ nàng chỉ dạy nàng tiếng Việt nhưng nàng đã bắt đầu có xu hướng nói cả 2 thứ tiếng. Lúc trước thấy hình con cá là nàng nói:"Cá", bây giờ thấy con cá, nàng nói "fish". Lúc trước gọi ba là :"Ba", bây giờ thì toàn:"Daddy". Có lần, nàng la con mèo:"Robo, go!" khi thấy nó đi vào phòng của ba mẹ. Thấy bong bóng xà phòng, nàng nói:"Bubble", thấy bong bóng bay nàng cũng nói:"Bubble"  vì khi mẹ nàng nói tiếng Việt thì cả 2 đều là "Bong bóng" :)). 
Nàng rất thân thiện (tùy lúc :D). Có lần vào hiệu giày, sau khi thử hết đôi này đến đôi kia, nàng đi vòng vòng trong tiệm, gặp ai cũng giơ tay lên cười nói :"hi!". Nhưng thấy vậy thôi chứ ai mà lại gần nói chuyện thì thế nào nàng cũng ôm lấy mẹ hoặc trốn hoặc khóc ré lên :)). Cho nên mới nói độ thân thiện của nàng cũng tùy lúc :)).
Thấy một người bạn dạy con chơi xếp hình khi bé chưa tròn 2 tuổi mà bé đã biết tự xếp hình một mình rất giỏi nên mình cũng đi mua mấy bộ xếp hình về dạy cho Mèo chơi thử. Ban đầu là bộ đơn giản, chỉ bỏ các con thú vào đúng vị trí. Sau vài lần thì nàng chơi rất thành thạo. Thậm chí với bộ xếp hình có phát ra tiếng con vật thì nàng học luôn mấy tiếng kêu của các con đó.
Sau khi thành công ở bộ đơn giản, mình cho nàng thử bộ xếp hình 9 miếng và bộ xếp hình bảng chữ cái. Với bộ 9 miếng thì nàng chỉ mới làm được ở mức mẹ chỉ đâu bỏ đó chứ chưa tự ráp hình được. Mặc dù cũng có lúc nàng tự ráp được cái đầu và cái mình của con gấu và em bé nhưng lại con gấu xếp xuôi, em bé xếp ngược.
Với bảng chữ cái thì nàng đã xếp được tất cả các chữ cái với điều kiện mẹ đưa từng chữ theo đúng hướng đặt vào lỗ có chữ đó.Vì có nhiều chữ nàng vẫn chưa biết tự xoay cho khớp với ô. Nếu tự chơi, không có mẹ bên cạnh thì nàng vẫn ráp được, nhưng chừng 5, 6 chữ là bỏ đi. Không biết vì nhiều chữ quá hay xoay không đúng hướng nên chán. Nhưng nhìn chung nàng nhớ được vị trí các chữ, biết so sánh xem chữ cầm trên tay với các vị trí có trên bảng để tìm ra chỗ thích hợp. Một điều bất ngờ là nàng nhớ mặt 1 vài chữ như: A, B, C, O. Tức là nàng biết đó là chữ gì khi được hỏi.
Bộ xếp hình của nàng thì ngoại trừ nàng ra đố ai bỏ được 1 bàn chân lên. Có 1 lần, nàng đang chơi xếp hình, con chị đành hanh, bỏ chân lên phá. Nàng không do dự, dùng tay xô con chị ra và la lên tỏ vẻ nổi giận. Một lần khác, mình đang đánh răng thì nàng lấy bộ xếp hình ra chơi mà lại chơi trên sàn gạch nên nó cứ bị xoay vòng vòng. Mình lấy chân đè lên giữ lại cho nàng cũng bị nàng đẩy ra. 
Nàng thích nhìn động vật đến nỗi mỗi khi xe chạy ngang qua các nông trại có nhiều con vật là nàng hét lên, cười hỉ hả. 
Đi đâu về mà thấy nàng cười hớn hở, chạy ra, ôm chầm đòi ẵm rồi sau đó 2 tay cứ ôm chặt cổ mẹ như sợ mẹ đi mất thì cảm giác thật vui, thật khó tả. Đúng là làm cha mẹ rồi mới thấy có nhiều thứ rất đơn giản như thế cũng đủ làm người ta hạnh phúc :D.

Wednesday, August 7, 2013

Mâu thuẫn

Lúc chúng tôi chưa lấy nhau, có 1 lần anh hỏi ý kiến tôi về việc bán nhà. Có 3 lựa chọn:
1. Giữ lại nhà và cho thuê.
2. Bán nhà, sau đó mua nhà mới ở chung với mẹ chồng. 
3. Bán nhà, đợi khi tôi sang sẽ mua nhà mới.
Tôi nghĩ ý thứ 2 là hay nhất vì mẹ chồng tôi sống một mình, nên khi dọn về ở chung chắc bà sẽ vui vì gần con cháu.
Lúc đó tôi hoàn toàn chưa gặp bà, chưa nói chuyện với bà, chưa biết bà như thế nào. Nhưng tôi đoán ai mà chẳng muốn sống gần con cháu khi lớn tuổi. Nhưng tôi lầm.
Mẹ chồng tôi nóng tính, nên khi giận là trút ngay chứ không thể kiềm chế được. Đối với tôi thì không vấn đề gì vì nếu bà giận thì tôi lánh mặt bà đến khi bà hết giận thì thôi. Chồng tôi thì lại khác, anh đôi khi cũng không kiềm chế được khi giận. Nên giữa 2 mẹ con thường xảy ra tranh cãi. 
Mỗi khi nghe tiếng sập cửa, mỗi khi nghe tiếng chén dĩa, xoong, nồi khua là biết mẹ chồng tôi đang giận vì chuyện gì đó. Lúc đầu thì ít, về sau càng lúc càng nhiều. Đến nỗi mỗi lần nghe tiếng cửa đánh rầm là tim tôi lại thót lên. 
Có rất nhiều sự khác biệt trong cách sắp xếp, cách bày trí nhà cửa giữa chúng tôi. Nhưng thường là tôi để bà thích làm gì thì làm mặc dù tôi không thích. Bởi tôi nghĩ sống cùng nhà thì phải có sự nhường nhịn lẫn nhau.
Dạo gần đây mâu thuẫn giữa mẹ chồng và chồng tôi càng lúc càng nhiều, đến nỗi chồng tôi muốn dọn đi chỗ khác. Tôi thường can ngăn vì nghĩ nếu dọn đi chắc bà sẽ buồn và hụt hẫng lắm. Nhưng 1 lần nữa tôi lại lầm.
Sáng hôm qua, sau một lúc dọn đồ chơi cho thằng nhóc lớn. Bà khóc và nói với tôi:" Lưng mẹ đau vì phải cúi xuống dọn đồ chơi cho nó. Đó là lý do mẹ ghét sống trong căn nhà này. Mẹ có thể chịu đựng B nhưng mẹ không thích sự bừa bộn ở đây". Tôi ngạc nhiên kinh khủng. Nếu nói ghét sống ở đây vì cãi nhau nhiều, mẹ con không thân mật thì còn chấp nhận được. Đằng này bà bảo ghét vì sự bừa bộn. Nhưng đừng nghĩ khi bà dùng từ bừa bộn là nó rất bừa bộn. Thực chất là chỉ một ít đồ chơi tụi nhỏ chơi xong quên dẹp còn trên sàn. Hoặc tôi nghĩ có khi bà bảo sự khác biệt trong cách sắp xếp nhà cửa cũng là sự bề bộn. Thực chất tụi nhỏ đã khá hơn lúc trước rất nhiều. Ngày trước sau khi chơi xong, tụi nó để đồ chơi ngay trên sàn, đầy phòng, không biết dọn dẹp là gì. Sau một thời gian, tụi nó đã biết dẹp sau khi chơi, hoặc sau khi được yêu cầu. Cũng có đôi lúc tụi nó quên, nhưng thực sự không đến nỗi nào.
Dù thế nào thì đối với tôi, đó không phải là lý do để ghét ngôi nhà này. Có thể bà đã quen với cuộc sống một mình, muốn làm gì thì làm, muốn bày biện thế nào thì bày biện. Tôi tự hỏi không biết bà nghĩ sống trong một ngôi nhà có 3 đứa trẻ đang tuổi ăn, chơi thì thế nào? Lúc nào cũng rất gọn gàng, rất ngăn nắp? Không thể nào! Bà chỉ thấy được sự bề bộn mà không thấy được sự tiến bộ của tụi nhỏ. 
Tôi chợt nghĩ, có khi do ở gần nên bà không cảm nhận được cái nào quan trọng hơn cái nào. Nếu là mẹ tôi, bà sẽ sẵn sàng giúp đỡ dọn dẹp, chấp nhận sự bừa bãi để được ở gần con cháu. 
Chồng tôi từng bảo có khi dọn ra riêng thì quan hệ mẹ con của 2 người sẽ được cải thiện. Lúc đó tôi hoài nghi vì nghĩ nếu ở riêng, có khi bà sẽ giận rất lâu. Nhưng bây giờ thì tôi tin là anh ấy nói đúng. Bởi bản thân bà cũng chẳng thích ở chung như tôi nghĩ. Đó có lẽ là cách sống của người phương Tây. Tôi đem suy nghĩ của người Việt Nam để áp đặt vào đây thật không đúng. Có lẽ bà sẽ vui vẻ hơn nếu ở một mình, trong ngôi nhà của chính mình. 
Ông bà ta nói không sai:"Ở xa mỏi chân, ở gần mỏi miệng".

Saturday, August 3, 2013

Mèo 18 tháng rưỡi

Bữa giờ lười biếng nên dù muốn viết linh tinh nhiều thứ mà chẳng buồn đụng vào máy tính :D. Giờ thì hơi bị siêng nên dù đã 11 giờ rưỡi đêm vẫn ngồi lọ mọ. Nhiều khi nghĩ  mình cũng kỳ quặc thật ;).
Mèo 18 tháng rưỡi. 
- Bắt đầu thể hiện cái sự "nói nhiều". Nàng nói luôn miệng, nhưng không ai hiểu là gì. Ý là khi buồn tình ngồi nói chuyện 1 mình đó. Còn khi mẹ yêu cầu nói những từ nhất định thì nàng vẫn nói được. Con nít cỡ này học nhanh thiệt. Có 1 lần, trong nhà tắm, mình chỉ bọt xà bông, nói "bubble" rồi kêu nàng lặp lại. Thế là hôm sau, nàng tự chỉ vào bọt xà bông và nói "bubble". Với những từ được dạy đi kèm hình minh họa hoặc được sờ tận tay thì nàng nhớ nhanh hơn. Mèo nói được hầu hết những từ mình yêu cầu lặp lại. Có những từ phát âm rất rõ, nhưng cũng có những từ nghe na ná vì chưa phát âm được dấu hỏi, ngã, nặng. Nhưng có điều lại là với tiếng Anh thì những từ có 2 âm tiết nàng nói được, nhưng lại không nói được 1 lúc 2 chữ tiếng Việt cùng lúc (à, ngoại trừ chữ "bé Mèo"), phải tách 2 chữ ra cho nàng lặp lại từng chữ một. 
- Mèo có thể "hát" một số bài yêu thích như twinkle star, hush little baby, búp bê bằng bông. Nói là hát nhưng thực chất là nàng ư ử trong miệng, nhưng nghe thì biết nàng đang ngân nga bài gì. Với bài twinkle star thì nó thành như vầy:"nhà nhà nha nha nhá nhá star, how I nha nha nha nha are. Up ơ bô nha nha nha nha...", nghe rất buồn cười mặc dù giai điệu thì chuẩn. Mình mới phát hiện ra nàng nhớ bài hush little baby tối nay. Nàng đi tới đi lui, vừa đi vừa luôn miệng nha nha, mà giai điệu rất quen. Nghe một lúc mình sực nhớ ra bài này :D.
- Nghe "head, shoulders, knees and toes" thì biết chỉ vào đầu, đầu gối, ngón chân, mắt, tai , mũi, miệng. Thứ duy nhất nàng chưa nhớ là vai. Lâu lâu lại thấy nàng đứng vừa chỉ, vừa nha nha là biết nàng đang vừa hát vừa múa theo :)). Nghe "gummy bear" hay "old Mc Donald had a farm" là đứng nhún, vỗ tay, xoay vòng tròn, tay quơ tán lạn rất hài.
- Leo trèo thì khỏi nói rồi, ở đâu cũng leo được. Sợ Mèo leo cầu thang nên ba nàng mua cái cửa chặn ở chân cầu thang. Sau một thời gian "dòm ngó" người khác thì nàng đã biết tự mở cửa leo lên. Cho nên bây giờ muốn làm gì cũng khó vì hở chút là nàng lại đứng ngay cửa chờ mình không để ý là kéo ra, phi lên liền.
- Để thể hiện đẳng cấp, nàng không chịu ngồi xích đu dành cho em bé nữa mà nhất quyết đòi ngồi xích đu dành cho mấy đứa lớn. Nàng ngồi mà 2 tay nắm dây rất chặt, mặt hớn hở, miệng cười hí hửng. Cầu tuột thì tuột 1, 2 cái rồi thôi vì cầu tuột ở nhà nhỏ xíu nên chắc chơi không đã. Mình muốn cho nàng thử cầu tuột lớn ở ngoài công viên mà nóng quá nên chẳng muốn đi đâu. Hôm thứ 6, rủ chồng ra công viên cho nàng chơi thì anh ý bảo người ta thông báo có cái tổ ong vò vẽ ngoài đó nên tịt luôn.
- Hôm trước dẫn nàng đi mua đồ. Vào Kohls, vừa bỏ xuống là nàng cắm đầu chạy. Lo đuổi theo nàng mà chẳng lựa được đồ gì. Đến lúc thấy dãy đồ chơi là nàng sà lại, cầm món này, rờ món kia. Chơi món này 1 lúc chán, nàng bỏ xuống, chụp món khác lên. Đến lúc đi về thì nàng ré lên khóc, đòi ở lại chơi tiếp :)). Ra đến quầy tính tiền, có mấy cái kệ để thú bông, nàng ôm con Kangaroo, cho ngồi xuống đất. Rồi ôm con khỉ, cho ngồi kế bên. Kế tiếp là con chó, rồi con khủng long... Cứ như vậy nàng cho tụi nó ngồi xếp lớp dưới đất rồi đứng vỗ tay như thể vừa làm được chuyện gì hay ho lắm :D. Đến lúc bảo đi về, nàng liền ôm 1 con, lạch bạch lại đưa cho bà nội, ý bảo bà mua cho. Mình đem bỏ lên kệ, nàng liền ôm con khác chạy lại đưa cho bà nội (hôm đó bà nội trả tiền :D). Mẹ chồng hỏi mua không mình bảo không vì con bé này chơi rất mau chán. Thấy nó thích vậy chứ mua về nó chơi tí là không đụng đến nữa. 
- Đã biết mặc "nửa cái quần" :)). Tức là nàng chỉ tròng vô được 1 chân, dù là quần dài. Tròng được cả 2 chân vào 1 ống quần lót của mẹ rồi vừa đi vừa cười khiêu khích.
- Vẫn rất thích mèo. Thấy con mèo là vừa cười vừa hét váng nhà. Con mèo nghe la chạy mất, nàng lại chổng mông lên tìm.
- Dạo này còn chơi trò lộn mèo nữa chứ. Hai tay chống xuống nệm, chổng cái mông lên. Mới đầu chỉ vậy thôi, mình liền đẩy cho phát, lộn nhào 1 vòng. Nàng ngồi dậy cười hí hửng. Được vài lần là nàng đã biết đẩy người tự lộn vòng qua. Rất có triển vọng cho môn thể dục nhào lộn haha.
- Mỗi lần nàng quậy là mình la oai oái :" Chị hai, tránh ra!", "Chị hai, đừng có quậy", "Chị hai...."... thế là mỗi lần mình hỏi:"Chị hai của mẹ đâu?" là nàng tự chỉ vào mặt, miệng cười bẽn lẽn.
- Hỏi:" Con xấu hổ thì mặt con làm sao?", nàng liền nhe răng cười, mắt nhắm lại, đầu nghiêng qua 1 bên, nhìn hài không chịu được.
.....
Còn nhiều chuyện lắm mà ngồi nặn mãi không nhớ ra. Đầu óc dạo này mau quên kinh khủng. Thế thôi, hôm nào nhớ kể tiếp :D

Thursday, July 18, 2013

My new hat or you can say my new cap :))

I found this pattern in an magazine call Crochet today! It looked so amazing that I had to make one. But... I didn't have the same size of yarn or hook, so I did with what I had. And here it is:


It looks completely different to the one in that magazine. One of the reason I already said above. The other one is I'm not a pro :)).
The first time I made, it was so small. The second time it was a little big. I was so tired of making the same thing again, so I kept working on it. It doesn't look so bad, does it? Oh well, I'm done with crocheting hat. Next time I'll knit if I want a new hat.
This is the pattern:





Monday, July 15, 2013

Trò chơi

Lúc nhỏ, nhà nghèo nên chúng tôi hiếm khi được mua cho đồ chơi. Đồ chơi chúng tôi có thường là tìm thấy ở mảnh vườn phía sau nhà. Lúc thì một cái nồi, con thú bằng nhựa hay những thứ nho nhỏ khác. Nhiều nhất là vỏ đạn. Ngày ấy vỏ đạn có thể đem bán nên chúng tôi rất thích :o. Ừ, con nít mà, biết gì!

 Phía sau nhà có một chỗ nhô cao, với cái rãnh ở giữa, được xây bằng sỏi và xi măng, nghe nói ngày xưa dùng để rửa xe. Chúng tôi thỉnh thoảng cạy được những viên sỏi tròn trĩnh, rất đẹp. Con nít hình như đa phần thích sưu tầm đá sỏi!

Khu vườn sau nhà cũng là nguồn cung cấp đất sét dồi dào cho chúng tôi. Hai anh tôi rất khéo tay, nắn được rất nhiều con thú. Tôi thì chỉ có thể ngồi nhìn, thán phục. Tôi còn nhớ anh cả của tôi nắn được 1 con bò mộng, được ba mẹ tôi trưng ở đầu tủ. Ai thấy cũng tấm tắc khen đẹp. Sau một thời gian hình như có ai đó xin mất.

Hai anh tôi còn giỏi làm diều. Sườn diều được làm từ tre (nếu tôi nhớ không lầm), thân diều làm bằng giấy tập của năm học trước, hồ được khuấy từ bột mì tinh và nước sôi. Đuôi diều dài lướt thướt lúc bay lên cao nhìn rất thích.

Ngoài ra chúng tôi còn chơi bắn bi, tạt lon, cò chẹp, ô ăn quan, ống thụt, giàn ná, thảy đá... toàn những thứ tự chế, với những nguyên liệu dễ kiếm.

Chỉ cần cái lon và mỗi đứa 1 chiếc dép là có thể chơi tạt lon. Cái lon được đặt trong 1 hình chữ nhật vẽ bằng phấn. 1 đứa đứng canh lon. Những đứa còn lại đứng sau vạch phấn cách cái lon 1 khoảng xa. 1 trong những đứa đứng sau vạch dùng chiếc dép để tạt cái lon bay đi xa. Sau đó chạy lên nhặt dép rồi chạy về sau vạch. Đứa đứng canh lon sẽ nhanh chóng đi nhặt cái lon, đặt vào chỗ cũ rồi chạy theo chạm vào đứa vừa tạt lon. Đứa bị bắt sẽ thay thế vị trí của đứa canh lon. Nếu đứa tạt lon mà không làm ngã lon thì phải chờ đứa khác tạt ngã lon mới được cầm dép chạy về.

Tôi không nhớ rõ cách làm ống thụt. Hình như là 1 khúc tre nhỏ không có mắt, với 1 khúc cây được đẽo vừa khít với cái ruột của ống tre. Giấy được nhúng ướt vo viên, hoặc những loại trái nho nhỏ (không nhớ rõ là cây gì), được nhét vào 1 đầu của ống tre, sau đó dùng khúc cây đẩy vào ống tre để thụt ra. Ngoài việc bắn ra giống viên đạn thì hình như nó còn tạo âm thanh rất thích.

Giàn ná được làm từ chạc của một nhánh cây có hình như chữ Y, với hai đoạn dây thun cột vào một miếng vải nhỏ. Hai đầu còn lại của đoạn dây thun cột vào cái giàn hình chữ Y đó. Với dụng cụ này, 2 anh tôi là tay săn rắn mối lành nghề. Mà thịt rắn mối cũng ngon lắm nhá! ;)

Đá dế cũng là trò được đám con nít mê tít. Cứ nghe tiếng dế kêu sau vườn là anh tôi tìm đến hang nơi phát ra tiếng, cho vào đó tí nước. Lát sau con dế ngoi lên và bị tóm gọn ngay. Khi mỗi người đã tìm ra một chiến binh cho mình thì trò chơi bắt đầu. Tôi thấy các anh tôi lấy tóc cột vào cổ con dế rồi thổi hay quay gì đó mà lát sau nó bay vòng vòng. Hình như đây là cách để làm cho con dế sung thì phải :)). Mấy cọng tóc được quấn quanh đầu 1 cây nhỏ như cây nhang để ngoáy ngoáy con dế mỗi khi nó không chịu tiến lên. 2 con dế vờn nhau, cánh phồng lên, miệng kêu re re, rồi lao vào đá nhau cho đến khi 1 con quay đầu bỏ chạy. Đó là lúc biết được kẻ thắng thua.

Thỉnh thoảng về nội chơi thì chúng tôi đi câu cá, đi bắt tôm tích. Câu cá thì không ai xa lạ, nhưng cách bắt tôm tích thì không phải ai cũng biết. Cám được rang vàng cho có mùi thơi rồi cho vào hũ, đậy kín. Chúng tôi mang theo cái hũ đó đi dọc theo các con kênh chạy vòng quanh xóm. Cứ thấy cái hang tôm tích thì cho một ít cám trên mặt nước ngay miệng hang. Lát sau con tôm tích nhô lên ăn thì thò tay chụp.

Thỉnh thoảng nhìn tụi nhỏ ngồi với đống đồ chơi tôi lại nhớ về những ngày xưa ấy! Nghe chẳng thấy sự liên hệ nào nhỉ?