Về Việt Nam.
Hôm trước chuyến đi, được bạn mời qua ăn tối, 2 vợ chồng và 2 đứa con ở chơi đến 9 giờ tối. Thằng nhóc buồn ngủ nhưng nhất định không ngủ khi được mẹ ẵm trên tay. Về nhà đặt xuống giường là ngủ liền. Từ đó hình thành nỗi lo lắng về chuyến đi sắp tới.
Đúng y bon luôn!
Sáng dựng đầu cả bọn dậy sớm để ra sân bay. Cứ ngỡ đi sớm, ai dè ra đến nơi nhìn mà hoảng hốt. Sân bay đông nghẹt người! Không hiểu sao hôm đó lại đông đến như vậy! Nhìn thấy hàng người đứng xếp hàng mà tay chân phải nói gọi là bủn rủn. Dòng người nhích chầm chậm từng chút từng chút một. Thật may là đến lúc gần như bị trễ thì có người đến hỏi giờ bay và kéo vào check in luôn. Thế là cứ tưởng đi sớm để có thời gian chia tay chia chân với chồng, kiếm gì ăn sáng, ai dè vừa check in xong là lật đật đi qua cổng kiểm soát an ninh rồi lật đật chạy ra cổng. Vừa kịp giờ lên máy bay. Hú hồn!
Chuyến bay đầu mất khoảng 3 tiếng thì phải. Thằng nhóc ngủ được một chút, con bé Mèo thì nhất định không ngủ. Đến lúc máy bay đang hạ cánh thì quay qua thấy nó ngủ mất tiêu. Người ngồi bên cạnh nó thấy vậy bảo để ổng bế nó ra ngoài giúp. Ra đứng chờ lấy xe đẩy một tí thì nó dậy. 3 mẹ con lại vội vã chạy cho kịp chuyến tiếp theo. Đến nơi cũng là lúc người ta đang lên máy bay, thành ra chưa có thời gian ăn sáng.
Chuyến thứ 2 là chuyến bay dài. Bụng thì đói mà phải chờ quá 2 giờ mới được ăn. Có lẽ vì vậy mà lần đầu tiên đi máy bay của Nhật lại thấy thức ăn ngon. Đúng là món mầm đá có khác :D. Đến thời điểm này thì anh nhỏ đã bắt đầu rất mệt. Vì không có giường nên anh nhất định không chịu ngủ. Anh nhoi nhoi, khóc lóc, rên rỉ dù mới lên mày bay không bao lâu. Mình bắt đầu thấy đuối, đuối vì thiếu ngủ và đuối vì nghĩ đến chặng đường dài phía trước.
Có câu "người hiền hay gặp lành". Một chị người Hàn Quốc ngồi cùng dãy ghế yêu cầu đổi chỗ với người ngồi gần mình để giúp 1 tay. Nhờ chị luân phiên ẵm anh nhỏ mà mình có thời gian ăn uống, đi vệ sinh và có tí thời gian cho chị Mèo.
Khác hẳn với chị Mèo rất là nhát, anh nhỏ cực kỳ quảng giao. Anh bắt mẹ dẫn đi vòng vòng máy bay. Gặp bất kỳ người nào có mồi muốn nói chuyện với ảnh là ảnh dừng lại tiếp liền.
Chuyến thứ 3 dài khoảng 5 tiếng. 5 tiếng thật ra không ngắn, nhưng có lẽ gần về tới rồi nên thấy đỡ lo lắng hơn. Vẫn như 2 chặng trước, anh ấy vẫn ngủ chập chờn chứ không ngon lành gì cả. Máy bay hạ cánh là bao mệt mỏi tan biến hết.
Trở về Mỹ.
Có lẽ đã quen với việc ngủ không có giường riêng nên chuyến về này khá là nhẹ nhàng dù giờ giấc hơi tréo ngoe.
Chuyến bay từ Việt Nam sang Bắc Kinh cất cánh lúc 5 giờ sáng, vì vậy 3 mẹ con phải thức dậy từ lúc 2 giờ để ra sân bay. Cứ tưởng giờ đó 2 bạn sẽ ngủ khò thì không biết làm sao xoay xở vừa hành lý vừa con cái( chỉ vì cái chuyện này không mà mình lo lắng suốt), không ngờ vừa xuống đón taxi là cả 2 đứa thức dậy chạy lung tung hết. Ra đến sân bay, lúc vào check in thì lẽ ra người không đi cùng chuyến không được vào, nhưng hôm đó may mắn sao mấy anh gác ngay cửa lại cực kỳ dễ, chẳng thèm kiểm tra vé đi và hộ chiếu, thế là bà ngoại ẵm anh Quân đi thẳng vào luôn. Trong lúc mình lo gởi hành lý, thì bà phải chạy theo ảnh. Không ngờ lúc đó 3 giờ sáng mà ảnh tỉnh táo đến vậy, chạy lung tung cả lên :D. Lên tới máy bay ảnh chơi một chút rồi lăn ra ngủ hay sao đó. Thiệt tình là mình mới đi chưa đến 1 tháng mà hình như chẳng nhớ gì cả về chuyến đó. Chỉ nhớ là khi hạ cánh, có một chị thấy mình vừa dẫn theo 2 đứa, vừa phải kéo hành lý xách tay nên đã giúp mình ẵm bé Mèo. Chỉ tiếc là chị này không đi Mỹ, mà đi Pháp nên chỉ giúp được 1 lúc thôi :D.
Lần đó mình hậu đậu, bỏ quên mấy hộp sữa mua đi cho con uống trên máy bay. Cũng còn may là trước đó 3 cuốn hộ chiếu để chung với bịch sữa nhưng chẳng biết nghĩ sao mình soạn soạn rồi cho nó vào hành lý, thành ra đỡ phải đi ngược trở lại máy bay để kiếm đồ :p.
Ở sân bay Bắc Kinh, 2 đứa rất la sung dù thiếu ngủ. Thằng nhóc một mực đòi chạy vòng vòng rồi 2 chị em rượt nhau chạy loạn cả lên làm mình giữ mệt gần chết. Cuối cùng mình tìm thấy cái xe đẩy có hình chiếc xe hơi, quăng thằng nhỏ vào xe hơi, quăng con chị lên nóc ngồi, rồi đẩy xe đi vòng vòng. Nhờ vậy mà cũng đỡ khổ ;).
Cũng giống như chuyến về Việt Nam, mỗi khi bước vào tiệm nào đó mua đồ là có một dàn người đẹp đến bao vây, tiếp chuyện với Quân. Anh Quân thì cứ cười toe cười toét, vẫy tay, ê a nói nên mọi người càng khoái. Trong khi chị Mèo thì nhát khít, ôm lấy chân mẹ :D.
Chuyến bay từ Bắc Kinh sang Chicago mất khoảng 12 tiếng. Lên máy bay, vừa bỏ Quân xuống ghế là ảnh ngủ ngon lành. Chị Mèo cũng lăn ra ngủ nên nhờ vậy mình cũng làm được một giấc. Tuy là chập chờn nhưng cũng thấy khỏe hẳn ra!
Ngủ được vài tiếng thì anh Quân thức dậy và bắt đầu đi khám phá. Lại chiêu đi vòng vòng máy bay, kiếm người để bắt chuyện. Mà có mấy người thèm nói chuyện đâu vì ai cũng tranh thủ ngủ. Ảnh đi tới đi lui chắc chừng 2, 3 tiếng thì mình đuối nên ôm ảnh ngồi lên ghế. Ảnh rên rỉ, khóc lóc tí rồi cũng ngủ. Thiệt là mừng!
Chuyến bay từ Chicago sang Austin mất khoảng hơn 3 tiếng thì phải. Vừa đặt mông xuống ghế là em Quân đã lăn ra ngủ. Mình ôm ảnh, mệt quá ngủ quên luôn. Tới lúc giật mình thức dậy nhìn sang thì thấy chị Mèo cũng đang ngủ. 2 đứa ngủ ngon lành cho đến khi gần hạ cánh thì Quân mới dậy.
Trước lúc lên máy bay mình có gặp và nói vài câu với một chị có con gái 19 tháng, hơn Quân 4 tháng. Khi vừa xuống sân bay, chị ấy đi ngang mình và nói:
- Trời ơi! Tui ấn tượng quá! Tụi nhỏ thiệt là ngoan!
Bởi là vì con chị ấy bắt mẹ dẫn đi tới đi lui chứ không ngồi yên một chỗ, y như nhóc Quân lúc ảnh không ngủ :p.
Có điều chị ấy không biết rằng đây là chuyến bay thứ 3 trong vòng 1 ngày. Tụi nó đã quá đuối rồi, còn sức đâu mà quậy :p.
Qua Việt Nam 3 tháng, trở về Mỹ 1 tháng rồi mới có thời gian ngồi kể lể ;).
Thursday, October 8, 2015
Monday, October 5, 2015
Muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao
Hôm nay là ngày đầu tiên cho bà Mèo đi học thể dục nhào lộn. Mặc dù bả có vẻ phấn khích lắm nhưng mẹ bả vẫn lo trong bụng không biết bả có học gì được không. Là vì tính bà Mèo rất nhát, hay mắc cỡ, thấy người lạ bả chẳng mở miệng nói chuyện đâu.
Vừa tới nơi, nhìn vào phòng tập bả lanh chanh:
- Mẹ cho bé Mèo vô đó đi!
- Chờ chút nha con, chưa tới giờ.
5 phút, à không 2 phút sau, bả lại réo:
- Mẹ cho bé Mèo vô đi.
- Chưa tới giờ. Con đòi nữa mẹ cho đi về à!
Nạt bả vậy thôi chứ thấy bả khoái mẹ bả mừng gần chết haha.
Đến giờ, cô vừa gọi là bả buông tay mẹ chạy vào liền. Mẹ bả nhìn theo thấy bả xếp hàng, đi theo cô, làm theo cô chỉ dẫn mà ngạc nhiên quá cỡ. Không ngờ bả dạn dĩ hơn mẹ bả nghĩ. Chẳng những dạn dĩ mà bả còn lanh chanh nữa. Có lúc cô giáo đang hướng dẫn, trong khi mấy bạn khác ngồi ngay hàng chăm chú nhìn thì bả nhào ra bả làm. Cô phải tạm ngưng để hộ tống bả về chỗ ngồi :)).
Nói chung lần đầu học mà bả tỏ vẻ "chuyên tâm" vậy là mẹ bả mừng rồi ;).
Hôm nay mới phát hiện bà Mèo học đâu cái tính sai vặt. Ngồi vào bàn ăn tối, bả quay qua anh giọng lảnh lót:
- Liam, can you please cut this for me!
Thằng anh đang ăn bỏ đó quay qua cắt đồ ăn cho bả. Chưa kịp ngồi nóng chỗ đã nghe bả réo:
- Liam, can you blow it for me please!
Thằng anh cũng răm rắp chu miệng ra thổi phù phù. Mình ngồi nhìn mà mắc cười bụng nghĩ :"Không biết nó vô tình nên thêm bao nhiêu nước vào món đó." :)). Ông Quân bên đây nhìn thấy cũng bắt chước chu mỏ ra thổi. Tếu không chịu được :p.
Có lúc cái nĩa của bà Mèo dính đầy đồ ăn, bả sợ dơ nên sai tiếp:
- Liam, can you wash this for me please!
Thằng anh tỉnh bơ cầm cái nĩa bỏ vô miệng nút cái chụt rồi đưa trả lại. Bả cầm cái nĩa tính ghim đồ ăn, nhưng nghĩ sao đó mà bả la lên:
- Ewww.
Rồi sai tiếp:
- Yai Yai, can you wash this for me please!
Bà nội hào phóng đưa bả cái nĩa mới chứ không thèm nút cái nĩa nữa haha.
Lát sau, bả ăn kem. Ăn chán bả lại giở giọng:
- Liam, can you throw this in the trash can please!
Vậy mà thằng anh cũng chịu làm lon ton cho bả mới hài chứ hehe.
Dạo này bả cũng có khái niệm giới tính. Đây là mẩu đối thoại hồi chiều giữa mấy anh em tụi nó.
- Liam, you are not a girl.
- That's right! I'm not a girl. I'm a boy. Is Amelie a girl or a boy?
- Amelie is a girl.
- Is Yai Yai a girl?
- No, she's not a girl. She is Yai Yai.
Bà nội là bà nội thôi! :p
Vừa tới nơi, nhìn vào phòng tập bả lanh chanh:
- Mẹ cho bé Mèo vô đó đi!
- Chờ chút nha con, chưa tới giờ.
5 phút, à không 2 phút sau, bả lại réo:
- Mẹ cho bé Mèo vô đi.
- Chưa tới giờ. Con đòi nữa mẹ cho đi về à!
Nạt bả vậy thôi chứ thấy bả khoái mẹ bả mừng gần chết haha.
Đến giờ, cô vừa gọi là bả buông tay mẹ chạy vào liền. Mẹ bả nhìn theo thấy bả xếp hàng, đi theo cô, làm theo cô chỉ dẫn mà ngạc nhiên quá cỡ. Không ngờ bả dạn dĩ hơn mẹ bả nghĩ. Chẳng những dạn dĩ mà bả còn lanh chanh nữa. Có lúc cô giáo đang hướng dẫn, trong khi mấy bạn khác ngồi ngay hàng chăm chú nhìn thì bả nhào ra bả làm. Cô phải tạm ngưng để hộ tống bả về chỗ ngồi :)).
Nói chung lần đầu học mà bả tỏ vẻ "chuyên tâm" vậy là mẹ bả mừng rồi ;).
Hôm nay mới phát hiện bà Mèo học đâu cái tính sai vặt. Ngồi vào bàn ăn tối, bả quay qua anh giọng lảnh lót:
- Liam, can you please cut this for me!
Thằng anh đang ăn bỏ đó quay qua cắt đồ ăn cho bả. Chưa kịp ngồi nóng chỗ đã nghe bả réo:
- Liam, can you blow it for me please!
Thằng anh cũng răm rắp chu miệng ra thổi phù phù. Mình ngồi nhìn mà mắc cười bụng nghĩ :"Không biết nó vô tình nên thêm bao nhiêu nước vào món đó." :)). Ông Quân bên đây nhìn thấy cũng bắt chước chu mỏ ra thổi. Tếu không chịu được :p.
Có lúc cái nĩa của bà Mèo dính đầy đồ ăn, bả sợ dơ nên sai tiếp:
- Liam, can you wash this for me please!
Thằng anh tỉnh bơ cầm cái nĩa bỏ vô miệng nút cái chụt rồi đưa trả lại. Bả cầm cái nĩa tính ghim đồ ăn, nhưng nghĩ sao đó mà bả la lên:
- Ewww.
Rồi sai tiếp:
- Yai Yai, can you wash this for me please!
Bà nội hào phóng đưa bả cái nĩa mới chứ không thèm nút cái nĩa nữa haha.
Lát sau, bả ăn kem. Ăn chán bả lại giở giọng:
- Liam, can you throw this in the trash can please!
Vậy mà thằng anh cũng chịu làm lon ton cho bả mới hài chứ hehe.
Dạo này bả cũng có khái niệm giới tính. Đây là mẩu đối thoại hồi chiều giữa mấy anh em tụi nó.
- Liam, you are not a girl.
- That's right! I'm not a girl. I'm a boy. Is Amelie a girl or a boy?
- Amelie is a girl.
- Is Yai Yai a girl?
- No, she's not a girl. She is Yai Yai.
Bà nội là bà nội thôi! :p
Thursday, September 17, 2015
17/9/2015
Chị Mèo dạo này không biết học đâu mà bắt đầu sợ ăn uống chung với em vì "nước miếng không à!".
Hôm bữa, mẹ tắm cho 2 chị em xong, bảo chị chọn đồ mặc ngủ. Chị cứ kéo hết cái áo này đến cái áo kia hỏi:"cái này nha mẹ!". Thấy vậy em bắt chước ngay, cũng kéo áo ra miệng "cho! Cho!". Mẹ lắc đầu bảo không thì em cười hí hửng đi chọn cái khác rồi lặp lại y như trước.
Em được cái học nhanh. Bình thường mẹ tấn 2 cái ghế ngay chân cầu thang, em không lên được nên đứng nhìn thôi. Thế mà bà nội sơ ý kéo ghế ra ngay trước mặt em là em học được ngay. Sơ ý một chút là đã thấy em đứng trên mấy bậc thang rồi.
Chị Mèo với em đúng là tính cách trái ngược. Chị Mèo nhút nhát bao nhiêu thì em lại quảng giao bấy nhiêu. Gặp ai em cũng cười nói tíu tít bằng cái "ngôn ngữ của em".
Em nói chủ yếu từng chữ một, thỉnh thoảng được 2 chữ. Rành nhất là: nha, chó, cho, cho Quân, đó... Chủ yếu là mấy chữ có âm o.
Em bắt đầu biết cách bày tỏ tình cảm. Đang ngồi xem TV, thấy ba về là em tuột xuống ghế, chạy lại ôm ba. Có khi em chơi trò chơi tình cảm: em chạy lại ôm mẹ, nhe răng cười nham nhở rồi chạy đi, rồi lại chạy về ôm mẹ. Cứ như vậy cả buổi, làm mẹ khoái chí cũng ôm em, cười nham nhở như em ;). Có lần bà ngoại kể em chơi mà lâu lâu chạy lại hôn ngoại 1 cái làm bà ngoại sướng ơi là sướng.
Em nhiều trò lắm rồi! Có lúc em đẩy chị Mèo đi vòng vòng. Có lúc em nhào lại ôm chị Mèo giỡn. Có lúc mè nheo bắt anh ẵm mới chịu.
Chị Mèo tuy nhỏ nhưng cũng biết thương em lắm. Thấy em khóc chị cứ lẩm bẩm dỗ dành:" Chị Mèo thương mà em!". Hồi sáng tắm cho 2 chị em, thấy cái vỏ trứng bằng nhựa dính đầy xà bông, mẹ hỏi:
- Bé Mèo phá phải không?
- Dạ không. Em phá đó!
- Vậy để mẹ đánh em sưng đít nha!
- Ba hư quá à! Ba phá quá!
Ý là mẹ đánh ba vì ba quậy chứ đừng đánh em. Mới tí tuổi mà đã học bao che cho em :p.
Hôm bữa, mẹ tắm cho 2 chị em xong, bảo chị chọn đồ mặc ngủ. Chị cứ kéo hết cái áo này đến cái áo kia hỏi:"cái này nha mẹ!". Thấy vậy em bắt chước ngay, cũng kéo áo ra miệng "cho! Cho!". Mẹ lắc đầu bảo không thì em cười hí hửng đi chọn cái khác rồi lặp lại y như trước.
Em được cái học nhanh. Bình thường mẹ tấn 2 cái ghế ngay chân cầu thang, em không lên được nên đứng nhìn thôi. Thế mà bà nội sơ ý kéo ghế ra ngay trước mặt em là em học được ngay. Sơ ý một chút là đã thấy em đứng trên mấy bậc thang rồi.
Chị Mèo với em đúng là tính cách trái ngược. Chị Mèo nhút nhát bao nhiêu thì em lại quảng giao bấy nhiêu. Gặp ai em cũng cười nói tíu tít bằng cái "ngôn ngữ của em".
Em nói chủ yếu từng chữ một, thỉnh thoảng được 2 chữ. Rành nhất là: nha, chó, cho, cho Quân, đó... Chủ yếu là mấy chữ có âm o.
Em bắt đầu biết cách bày tỏ tình cảm. Đang ngồi xem TV, thấy ba về là em tuột xuống ghế, chạy lại ôm ba. Có khi em chơi trò chơi tình cảm: em chạy lại ôm mẹ, nhe răng cười nham nhở rồi chạy đi, rồi lại chạy về ôm mẹ. Cứ như vậy cả buổi, làm mẹ khoái chí cũng ôm em, cười nham nhở như em ;). Có lần bà ngoại kể em chơi mà lâu lâu chạy lại hôn ngoại 1 cái làm bà ngoại sướng ơi là sướng.
Em nhiều trò lắm rồi! Có lúc em đẩy chị Mèo đi vòng vòng. Có lúc em nhào lại ôm chị Mèo giỡn. Có lúc mè nheo bắt anh ẵm mới chịu.
Chị Mèo tuy nhỏ nhưng cũng biết thương em lắm. Thấy em khóc chị cứ lẩm bẩm dỗ dành:" Chị Mèo thương mà em!". Hồi sáng tắm cho 2 chị em, thấy cái vỏ trứng bằng nhựa dính đầy xà bông, mẹ hỏi:
- Bé Mèo phá phải không?
- Dạ không. Em phá đó!
- Vậy để mẹ đánh em sưng đít nha!
- Ba hư quá à! Ba phá quá!
Ý là mẹ đánh ba vì ba quậy chứ đừng đánh em. Mới tí tuổi mà đã học bao che cho em :p.
Tuesday, July 28, 2015
28/7/2015
Em Quân dạo này bắt đầu nói chút chút. Có lúc thì "cuốc hà", lúc thì "chạy chạy chạy", lúc thì " bà bu, bà bu", lúc thì "nè" khi đưa cho ai cái gì đó. Có lần rửa mình cho ảnh xong mẹ bảo:
- Đi ra con!
Ảnh vừa bước ra vừa nói:
- Đi đi ra.
Có lúc ảnh cầm cuốn sách lật tới lật lui, chỉ trỏ hình:
- Ba, bốn. Ba, bốn.
Chắc nghe chị Mèo đếm nên học theo đây!
Ảnh bắt đầu biết sợ nữa chứ. Hôm kia đang ngồi chơi tự nhiên ảnh chỉ tay rồi khóc ré lên. Theo hướng ảnh chỉ thì thấy có con nhện đang bò tới. Tương lai chắc sợ nhện giống chị Mèo :)).
Không biết học từ lúc nào mà ảnh dùng ngón tay chỉ trỏ rất "điêu luyện". Muốn ăn uống gì là lấy tay chỉ chỉ, miệng a a. Không ai để ý là ảnh hét lên mà theo bà ngoại thì âm thanh đó "giống như cái còi" :)).
Ảnh đi cũng giỏi lắm rồi. Có thể đi khắp nơi. Vừa đi vừa chắp tay sau đít nữa chứ! Mà công nhận ảnh tập đi nhanh. Mấy ngày đầu ảnh đi chừng 3,4 bước mà đi chưa được 5 phút là chán. Vậy mà chỉ mấy bữa sau là tự vịn tường đứng dậy đi phà phà. Người ta tập đứng chựng từ tư thế ngồi rồi mới đi. Anh này thì ngược lại. Ảnh đi vững vững rồi mới tập đứng chựng (tức là không cần vịn gì hết để đứng lên). Bây giờ rượt chị Mèo chạy vòng vòng được luôn rồi.
Chị Mèo mấy bữa nay có phong cách mới. Suốt ngày:
- Em ơi em à! Chơi cái này không em?
- Mẹ ơi mẹ à! Bé Mèo đâu mẹ? Mẹ ơi mẹ à!
Còn ra vẻ người lớn nữa chứ! Như sáng nay, mẹ nhờ phụ bà ngoại lặt lá rau muống bỏ đi, Mèo ngoan ngoãn làm. Thấy em Quân cứ đi quanh quẩn sau lưng mình, chị Mèo bảo:
- Em ơi! Bé Mèo đang bận lắm!
Thiệt là chịu không nổi bà này :)).
Tối nay, tự nhiên bả thủ thỉ:
- Mẹ, con muỗi sợ bé Mèo với mẹ. Xấu lắm!
Là sao? Ý là 2 mẹ con xấu đến nỗi muỗi sợ luôn hả ta??? :))
- Đi ra con!
Ảnh vừa bước ra vừa nói:
- Đi đi ra.
Có lúc ảnh cầm cuốn sách lật tới lật lui, chỉ trỏ hình:
- Ba, bốn. Ba, bốn.
Chắc nghe chị Mèo đếm nên học theo đây!
Ảnh bắt đầu biết sợ nữa chứ. Hôm kia đang ngồi chơi tự nhiên ảnh chỉ tay rồi khóc ré lên. Theo hướng ảnh chỉ thì thấy có con nhện đang bò tới. Tương lai chắc sợ nhện giống chị Mèo :)).
Không biết học từ lúc nào mà ảnh dùng ngón tay chỉ trỏ rất "điêu luyện". Muốn ăn uống gì là lấy tay chỉ chỉ, miệng a a. Không ai để ý là ảnh hét lên mà theo bà ngoại thì âm thanh đó "giống như cái còi" :)).
Ảnh đi cũng giỏi lắm rồi. Có thể đi khắp nơi. Vừa đi vừa chắp tay sau đít nữa chứ! Mà công nhận ảnh tập đi nhanh. Mấy ngày đầu ảnh đi chừng 3,4 bước mà đi chưa được 5 phút là chán. Vậy mà chỉ mấy bữa sau là tự vịn tường đứng dậy đi phà phà. Người ta tập đứng chựng từ tư thế ngồi rồi mới đi. Anh này thì ngược lại. Ảnh đi vững vững rồi mới tập đứng chựng (tức là không cần vịn gì hết để đứng lên). Bây giờ rượt chị Mèo chạy vòng vòng được luôn rồi.
Chị Mèo mấy bữa nay có phong cách mới. Suốt ngày:
- Em ơi em à! Chơi cái này không em?
- Mẹ ơi mẹ à! Bé Mèo đâu mẹ? Mẹ ơi mẹ à!
Còn ra vẻ người lớn nữa chứ! Như sáng nay, mẹ nhờ phụ bà ngoại lặt lá rau muống bỏ đi, Mèo ngoan ngoãn làm. Thấy em Quân cứ đi quanh quẩn sau lưng mình, chị Mèo bảo:
- Em ơi! Bé Mèo đang bận lắm!
Thiệt là chịu không nổi bà này :)).
Tối nay, tự nhiên bả thủ thỉ:
- Mẹ, con muỗi sợ bé Mèo với mẹ. Xấu lắm!
Là sao? Ý là 2 mẹ con xấu đến nỗi muỗi sợ luôn hả ta??? :))
Tuesday, July 14, 2015
14/7/2015
Chị Mèo dạo này học hỏi phong cách của mẹ rất nhiều =)). Chuẩn bị bước vào thang máy là chị nhắc nhở:
- Nắm tay nghe chưa!
Đứng chờ mợ ba đậu xe để lên nhà, chị nhắc nhở:
- Đứng trên đây nghe chưa!
"Trên đây" là cái bậc thềm xây cao hơn con đường vào chỗ để xe.
Bất cứ cái gì chị yêu cầu mẹ chú ý cẩn thận chị đều dùng "nghe chưa".
Ngoài ra chị Mèo còn hay dùng chữ "mà". Mẹ giận, Mèo rên rỉ:
- Mẹ, bé Mèo thương mẹ mà!
Mèo ăn chậm, mẹ hỏi:
- Con không ăn nữa, mẹ đem dẹp nha!
- Bé Mèo ăn. Bé Mèo ăn. Ngon mà!
Đó là 2 từ, cụm từ chị ấy rất thích dùng thời gian gần đây.
Hôm nay, nhờ chị ra lấy nước cho em uống. Chị đi một lát sau quay lại í ới:
- Mẹ, mở cửa cho bé Mèo coi!
Bình thường mẹ dạy dùng chữ "đi" khi nhờ vả mà chẳng biết chị học chữ "coi" từ lúc nào.
Hai chị em dạo này đã bắt đầu biết chơi chung với nhau nhìn cưng gì đâu luôn! Có điều phải có người ngồi canh 2 đứa vì thằng em chơi một lúc buồn răng là quay qua cạp con chị.
- Nắm tay nghe chưa!
Đứng chờ mợ ba đậu xe để lên nhà, chị nhắc nhở:
- Đứng trên đây nghe chưa!
"Trên đây" là cái bậc thềm xây cao hơn con đường vào chỗ để xe.
Bất cứ cái gì chị yêu cầu mẹ chú ý cẩn thận chị đều dùng "nghe chưa".
Ngoài ra chị Mèo còn hay dùng chữ "mà". Mẹ giận, Mèo rên rỉ:
- Mẹ, bé Mèo thương mẹ mà!
Mèo ăn chậm, mẹ hỏi:
- Con không ăn nữa, mẹ đem dẹp nha!
- Bé Mèo ăn. Bé Mèo ăn. Ngon mà!
Đó là 2 từ, cụm từ chị ấy rất thích dùng thời gian gần đây.
Hôm nay, nhờ chị ra lấy nước cho em uống. Chị đi một lát sau quay lại í ới:
- Mẹ, mở cửa cho bé Mèo coi!
Bình thường mẹ dạy dùng chữ "đi" khi nhờ vả mà chẳng biết chị học chữ "coi" từ lúc nào.
Hai chị em dạo này đã bắt đầu biết chơi chung với nhau nhìn cưng gì đâu luôn! Có điều phải có người ngồi canh 2 đứa vì thằng em chơi một lúc buồn răng là quay qua cạp con chị.
Thursday, July 9, 2015
10/7/2015
Sáng sớm anh Quân ngủ dậy bò ra, thấy mẹ đang nằm dưới đất ảnh lại gần ... nhìn 1 cái rồi bò qua ôm chân bà ngoại kêu "Bà". Bà ngoại đang ẵm em nên không để ý, ảnh liền hả miệng định cạp chân em. May mà mẹ phát hiện.
Có ai như ảnh không? Thấy mẹ mà thờ ơ như vậy, thiệt là muốn cắn cho 1 phát. Ủa hình như mẹ bắt đầu "giang hồ" giống ảnh rồi :)).
Thấy cái điều khiển TV, ảnh chụp lấy giơ lên kêu: "Bà! Mở". Ảnh nói: "mở" nghe không rõ nên bà ngoại hỏi: "Ừ, mở. Mở hả con?". Ảnh trả lời:"Mở". Lần này nghe rõ ràng hơn. Bà ngoại làm khó hỏi lại: "Mở hả con?". Ảnh gật gật.
Dạo này ảnh bắt đầu nói những câu 1, 2 chữ. Nhiều lúc mẹ bị bất ngờ vì không ngờ ảnh biết những chữ đó, sử dụng đúng hoàn cảnh.
Có 1 lần đang uống hộp sữa mà ảnh bỏ đó đi chỗ khác. Anh Bí Đỏ thấy hộp sữa thì bò lại. Mẹ chọc:"Quân ơi! Uống sữa đi, em lại kìa!". Ảnh quay qua nhìn thấy liền bò ngược lại miệng nói:"Chết! Chết!" :)).
Hôm trước cho ảnh xuống đất đẩy chiếc xe lốc cốc đi chơi. Ảnh vừa đẩy vừa la lên:"Chạy. Chạy. Chạy".
Thích cái gì mà ai đó đang cầm là ảnh giơ tay ra xin:"Cho! Cho!". Ảnh có gì mà ảnh đưa người khác thì ảnh cũng nói :"Cho! Cho!".
Có hôm chị Mèo đang khóc lóc mè nheo, mẹ hỏi:
- Quân ơi, Quân có ngoan không?
Ảnh gật gật. Mẹ lại hỏi:
- Chị Mèo có ngoan không?
Ảnh lắc lắc đầu.
Dạo này ảnh bắt đầu biết tranh đồ chơi. Cũng la hét, cũng giành giật như ai. Không giành lại chị thì ảnh quay qua nhìn mẹ khóc dối, hi vọng mẹ lấy cho ảnh. :))
Nói chung là ảnh nhiều trò lắm rồi. Ngày xưa nhìn mặt ảnh hiền hậu, ngây thơ, khờ khạo mẹ cứ lo ảnh bị ăn hiếp. Ai dè bây giờ ảnh toàn đi ăn hiếp người ta. Thiệt là không biết giống ai???
Có ai như ảnh không? Thấy mẹ mà thờ ơ như vậy, thiệt là muốn cắn cho 1 phát. Ủa hình như mẹ bắt đầu "giang hồ" giống ảnh rồi :)).
Thấy cái điều khiển TV, ảnh chụp lấy giơ lên kêu: "Bà! Mở". Ảnh nói: "mở" nghe không rõ nên bà ngoại hỏi: "Ừ, mở. Mở hả con?". Ảnh trả lời:"Mở". Lần này nghe rõ ràng hơn. Bà ngoại làm khó hỏi lại: "Mở hả con?". Ảnh gật gật.
Dạo này ảnh bắt đầu nói những câu 1, 2 chữ. Nhiều lúc mẹ bị bất ngờ vì không ngờ ảnh biết những chữ đó, sử dụng đúng hoàn cảnh.
Có 1 lần đang uống hộp sữa mà ảnh bỏ đó đi chỗ khác. Anh Bí Đỏ thấy hộp sữa thì bò lại. Mẹ chọc:"Quân ơi! Uống sữa đi, em lại kìa!". Ảnh quay qua nhìn thấy liền bò ngược lại miệng nói:"Chết! Chết!" :)).
Hôm trước cho ảnh xuống đất đẩy chiếc xe lốc cốc đi chơi. Ảnh vừa đẩy vừa la lên:"Chạy. Chạy. Chạy".
Thích cái gì mà ai đó đang cầm là ảnh giơ tay ra xin:"Cho! Cho!". Ảnh có gì mà ảnh đưa người khác thì ảnh cũng nói :"Cho! Cho!".
Có hôm chị Mèo đang khóc lóc mè nheo, mẹ hỏi:
- Quân ơi, Quân có ngoan không?
Ảnh gật gật. Mẹ lại hỏi:
- Chị Mèo có ngoan không?
Ảnh lắc lắc đầu.
Dạo này ảnh bắt đầu biết tranh đồ chơi. Cũng la hét, cũng giành giật như ai. Không giành lại chị thì ảnh quay qua nhìn mẹ khóc dối, hi vọng mẹ lấy cho ảnh. :))
Nói chung là ảnh nhiều trò lắm rồi. Ngày xưa nhìn mặt ảnh hiền hậu, ngây thơ, khờ khạo mẹ cứ lo ảnh bị ăn hiếp. Ai dè bây giờ ảnh toàn đi ăn hiếp người ta. Thiệt là không biết giống ai???
Tuesday, May 19, 2015
Viết cho ngày con sắp tròn 1 tuổi
Nhớ ngày này năm trước...
Buổi chiều còn nhởn nhơ làm cỏ ngoài vườn. Đến tối phát hiện trên đồ dính vệt màu hồng hồng. Bảo chồng thì lão bảo "chuyện thường ý mà, không có gì đâu". Để chứng minh, lão lên mạng tra tra rồi đưa cho đọc. Trong lòng vẫn nghi nghi nhưng thấy chồng tự tin quá nên thôi.
Tối nằm trên giường mà bụng đau râm ran. Nằm đếm thời gian để coi có đúng dấu hiệu không mà mãi vẫn trật. Đến nửa đêm thì bắt đầu đau dữ dội hơn. Đến khoảng 12:30 thì khều khều lão chồng đang nằm thở đều đều say giấc mộng:
- Anh này, chắc đến lúc rồi. Đi thôi!
Tội nghiệp! Đang ngủ mà nghe nói đến lúc là tỉnh liền, lật đật chở vợ vô bệnh viện. Ngồi trên xe, bụng đau quéo người mà con vợ còn léo nhéo:
- Lỡ vào đó mà chưa phải lúc thì sao?
- Thì đi về. Đâu có sao.
Tới nơi, y tá khám thì bảo có dấu hiệu sinh rồi mà mới mở có 3 phân (hay 5 phân? Quên rồi :p). Hỏi có muốn tiêm thuốc gây tê không. Chồng gật đầu cái rụp :D.
Tiêm thuốc xong sướng quá lăn ra ngủ. Giấc ngủ chập chờn thôi vì máy đo huyết áp cứ kêu tít tít inh ỏi mỗi 15 phút. Đến đâu khoảng 6:30 sáng thì bắt đầu hành trình để nhìn thấy con ;). Và lúc nghe tiếng anh ấy oe oe thì con vợ nhìn lên đồng hồ thấy 8:09 phút. Nên lúc làm khai sinh cũng vô tư ghi là 8:09. Đến hôm sau nhìn lại giấy tờ y tá ghi là 8:07. Chồng bảo:
- Em ăn cắp 2 phút cuộc đời con.
:))
Vậy mà bây giờ ảnh đã sắp tròn 1 tuổi rồi ( 9 tiếng nữa). Thời gian trôi nhanh quá đi. Ảnh không còn khờ khờ ngố ngố nữa. Hôm nay đi mua đồ, ảnh thấy đồ chơi ảnh biết đòi rồi. Thích nhất mỗi khi hứng lên ảnh kéo mặt mẹ lại để tặng cho vài nụ hôn ướt nhẹp... nước miếng. Thích những khi cọ đầu vào bụng ảnh là ảnh cười ngặt nghẽo, giọng giòn tan. Thích những lúc ảnh ngồi xếp block, chồng được 1 cục lên ảnh lại vỗ tay tự khen mình. Thích cả những lần mẹ ẵm ảnh ra tới cửa, ảnh tưởng được ra ngoài nên khoái chí, ai ngờ mẹ đi ra khoá cửa rồi đi vô làm ảnh giận khóc inh ỏi. Thích hơn nữa là những khi mẹ tập thể dục, ảnh lại khều khều, móc móc, nằm xuống kê cái đầu lên tay mẹ.... Có rất nhiều nhiều điều mẹ thích về ảnh, dù cho ảnh đang cười sằng sặc, hay đang khóc lóc ỉ ôi, hoặc đang hét chói tai chỉ để cho vui nhà vui cửa. Cái giọng ảnh bình thường ồm ồm mà khi hét thì ... ta nói... nó lảnh lót gì đâu á!
Từ hồi có ảnh thì cái nhà chỉ im ắng được mỗi khi ảnh ngủ thôi. Thiệt là không biết giống ai mà ồn ào quá xá cỡ!
Yêu ảnh thì khỏi phải nói rồi và nghiện ảnh còn hơn nghiện xì ke nữa :)).
Buổi chiều còn nhởn nhơ làm cỏ ngoài vườn. Đến tối phát hiện trên đồ dính vệt màu hồng hồng. Bảo chồng thì lão bảo "chuyện thường ý mà, không có gì đâu". Để chứng minh, lão lên mạng tra tra rồi đưa cho đọc. Trong lòng vẫn nghi nghi nhưng thấy chồng tự tin quá nên thôi.
Tối nằm trên giường mà bụng đau râm ran. Nằm đếm thời gian để coi có đúng dấu hiệu không mà mãi vẫn trật. Đến nửa đêm thì bắt đầu đau dữ dội hơn. Đến khoảng 12:30 thì khều khều lão chồng đang nằm thở đều đều say giấc mộng:
- Anh này, chắc đến lúc rồi. Đi thôi!
Tội nghiệp! Đang ngủ mà nghe nói đến lúc là tỉnh liền, lật đật chở vợ vô bệnh viện. Ngồi trên xe, bụng đau quéo người mà con vợ còn léo nhéo:
- Lỡ vào đó mà chưa phải lúc thì sao?
- Thì đi về. Đâu có sao.
Tới nơi, y tá khám thì bảo có dấu hiệu sinh rồi mà mới mở có 3 phân (hay 5 phân? Quên rồi :p). Hỏi có muốn tiêm thuốc gây tê không. Chồng gật đầu cái rụp :D.
Tiêm thuốc xong sướng quá lăn ra ngủ. Giấc ngủ chập chờn thôi vì máy đo huyết áp cứ kêu tít tít inh ỏi mỗi 15 phút. Đến đâu khoảng 6:30 sáng thì bắt đầu hành trình để nhìn thấy con ;). Và lúc nghe tiếng anh ấy oe oe thì con vợ nhìn lên đồng hồ thấy 8:09 phút. Nên lúc làm khai sinh cũng vô tư ghi là 8:09. Đến hôm sau nhìn lại giấy tờ y tá ghi là 8:07. Chồng bảo:
- Em ăn cắp 2 phút cuộc đời con.
:))
Vậy mà bây giờ ảnh đã sắp tròn 1 tuổi rồi ( 9 tiếng nữa). Thời gian trôi nhanh quá đi. Ảnh không còn khờ khờ ngố ngố nữa. Hôm nay đi mua đồ, ảnh thấy đồ chơi ảnh biết đòi rồi. Thích nhất mỗi khi hứng lên ảnh kéo mặt mẹ lại để tặng cho vài nụ hôn ướt nhẹp... nước miếng. Thích những khi cọ đầu vào bụng ảnh là ảnh cười ngặt nghẽo, giọng giòn tan. Thích những lúc ảnh ngồi xếp block, chồng được 1 cục lên ảnh lại vỗ tay tự khen mình. Thích cả những lần mẹ ẵm ảnh ra tới cửa, ảnh tưởng được ra ngoài nên khoái chí, ai ngờ mẹ đi ra khoá cửa rồi đi vô làm ảnh giận khóc inh ỏi. Thích hơn nữa là những khi mẹ tập thể dục, ảnh lại khều khều, móc móc, nằm xuống kê cái đầu lên tay mẹ.... Có rất nhiều nhiều điều mẹ thích về ảnh, dù cho ảnh đang cười sằng sặc, hay đang khóc lóc ỉ ôi, hoặc đang hét chói tai chỉ để cho vui nhà vui cửa. Cái giọng ảnh bình thường ồm ồm mà khi hét thì ... ta nói... nó lảnh lót gì đâu á!
Từ hồi có ảnh thì cái nhà chỉ im ắng được mỗi khi ảnh ngủ thôi. Thiệt là không biết giống ai mà ồn ào quá xá cỡ!
Yêu ảnh thì khỏi phải nói rồi và nghiện ảnh còn hơn nghiện xì ke nữa :)).
Subscribe to:
Posts (Atom)