Wednesday, October 1, 2014

Anh chàng 4 tháng

Anh chàng nhỏ bước sang tháng thứ 4 đã được hơn 10 ngày rồi mà mẹ chẳng có thời gian ngồi viết nhật ký cho anh.
Đã sang tháng thứ 4 mà em vẫn chưa lật. Bà ngoại thì rất trông, còn mẹ thì thản nhiên bảo từ từ :D. Cách đây 1 tuần, mỗi lần đặt em nằm xuống là em lại nghiêng người qua để lật. Cố gắng lắm mà chẳng lật được nửa người trên dù phần mông đã úp xuống. Chủ Nhật vừa rồi, đang nằm ngửa em bỗng hất qua một cái chuyển sang tư thế nằm sấp luôn. Kể từ sau đó, việc lật của em cực kỳ dễ dàng. Cứ bỏ em nằm xuống, em hất nhẹ chân là lật được ngay. Từ đây, việc giữ em khó hơn một tí. Bình thường đặt em lên giường là em nằm chơi, nói chuyện một tí rồi ngủ. Còn bây giờ, khi đã biết lật là em chẳng chịu nằm yên. Em lật úp người xuống nhưng chưa biết lật ngửa trở ra nên nằm ở tư thế đó một lúc là em mệt, em cáu, khóc la inh ỏi. Mẹ phải đặt em nằm ngửa ra. Nhưng vừa buông tay ra là em lại lật úp.
Tương tự cho ban đêm. Lúc trước em bú xong, bỏ em vào giường là mẹ có thể đi làm việc khác vì chỉ vài phút sau là em ngủ. Còn bây giờ mẹ phải đứng canh, lấy gối chèn em lại hoặc lấy tay đè lên người em để em khỏi lật.
Em đã bắt đầu ngủ nguyên đêm từ vài tuần nay. Tất nhiên không phải đêm nào cũng vậy. Có lúc em đói thì em vẫn ngọ nguậy, bú tay chùn chụt, hoặc đập chân bịch bịch lên giường để đánh thức mẹ dậy cho em bú. Còn nhớ lần đầu tiên em không thức dậy nửa đêm để bú: hôm đó cũng như bình thường, mẹ đi ngủ lúc hơn 12 giờ và đinh ninh em sẽ đánh thức mẹ dậy lúc khoảng 2 giờ rưỡi hoặc 3 giờ. Mẹ ngủ một giấc dài, đến khi giật mình dậy vì căng sữa, nhìn đồng hồ đã 6 giờ rưỡi sáng. Mẹ rất bất ngờ! Kể từ hôm đó em ngủ giấc dài như vậy rất thường xuyên. Không cần phải nói cũng biết mẹ thích đến cỡ nào. Mẹ được ngủ ngon mà lị!
Em thích giao tiếp, thích cười đùa. Mẹ thì rất thích dúi đầu vào mình em mà cạp, Vì mỗi lúc như vậy em lại cười hắc hắc rất dễ thương. Có lúc em đang nằm một mình trên ghế, mẹ đi ngang qua nói với em 1 câu thế là em giơ 2 tay ra cười, ra vẻ rất vui được thấy mẹ. Lúc đó thiệt tình là rất khó để cưỡng lại việc ôm em mà hun ngấu nghiến.
Em  thích la (chưa biết nói mà!), tiếng em la é é rất khàn. Có lần bà ngoại nghe em "trổ tài" thì cười bảo:"Tiếng không trong trẻo như chị Mèo mà thích la ghê ta!" :))
Em đã có vẻ thích "của lạ" :)). Có hôm mẹ ngồi ăn trái cây, thấy em nhìn chăm chăm, mẹ đưa ra trước mặt em. Em lấy 2 tay chụp lấy tay mẹ rồi đút vô miệng nút cật lực. Mẹ thử giật tay ra và đút bình sữa vào miệng em là em khóc inh ỏi. Em chỉ nín khi mẹ trả "của lạ" lại cho em thôi ;).
Em bắt đầu biết quan sát mọi người. Cứ nghe tiếng ai quen quen là em ngoái đầu theo hướng phát ra âm thanh để nhìn. Mà nhìn rất chăm chú như hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Em biết cầm đồ chơi, đưa lên miệng. Mỗi lần bú em đểu nắm lấy ngón tay mẹ bóp nhè nhẹ. Bàn tay em mềm mềm, ấm ấm... làm mẹ mê mẩn :D.
Em chưa biết nhiều trò vì em mới hơn 4 tháng. Nhưng chắc chẳng bao lâu nữa mẹ sẽ "mệt" với em đây. Em lớn nhanh quá em ạ. Cứ từ từ thôi, không mẹ lại thèm em bé thì khổ! :))

Thursday, June 26, 2014

Chuyện của Mèo


Lâu lắm chẳng viết gì cho em Mèo nên hôm nay phải hạ quyết tâm bỏ ngủ trưa để tranh thủ ghi lại vài dòng cho em để lâu lâu mở ra coi nhớ lại những việc em đã làm vào thời điểm này.
Từ ngày mẹ có thêm em bé thì có ít thời gian dành cho em hơn. Có lẽ em cũng ý thức được là em không còn độc quyền chiếm trọn thời gian của mẹ nữa nên em... nhõng nhẽo hơn rất nhiều. Nhiều lúc thấy em lủi thủi chơi một mình thật tội. Có khi em cứ đi lên đi xuống cầu thang rồi bảo:"Mẹ, bé Mèo buồn, bé Mèo khóc". Thật sự thì em không khóc, nhưng trông em buồn thật, rất tội. Mẹ cố gắng tìm trò để chơi với em. Chơi tô màu thì em chọn 1 màu rồi tô đúng màu đó cho tất cả những gì em thích. Mỗi trang em tô 1 chút chứ không hoàn thành 1 trang nào. Ví dụ như có hôm em chọn màu xanh lá cây rồi tìm tất cả các ngôi sao trong quyển tô màu để tô. Mẹ gợi ý:"Con tô ngôi sao màu vàng đi!", em liền bảo:"Bé Mèo tô ngôi sao màu green". Có lúc mẹ lại gạ gẫm:"Con đổi màu khác đi!", em lắc đầu nguây nguẩy:"Bé Mèo tô màu này" (tức màu em đang cầm trên tay). Mẹ chịu với con bé cứng đầu này :p.
Em đang trong độ tuổi mà bên đây người ta gọi là "terrible twos", nghĩa là độ tuổi bắt đầu thể hiện cá tính, thể hiện sự độc lập, biết thể hiện cảm xúc buồn vui, giận hờn... Riêng vì em là con gái nên đây cũng là độ tuổi em thể hiện sự ... kén chọn rõ rệt. Quần áo mỗi ngày em tự chọn chứ không để cho mẹ quyết định như trước nữa. Em không cho mẹ hay bất cứ ai thay đồ, mang giày, làm hộ em bất kỳ chuyện gì (trừ khi em nhờ vả). Mỗi sáng, mẹ chỉ cần bảo:"Con đi thay đồ đi" là em chạy ngay vào phòng để đồ, đứng vạch từng cái áo ra chọn. Có lúc chọn xong, cầm ra rồi đổi ý lại máng lên, chọn cái khác. Bởi thế mỗi khi em thay đồ là mẹ phải rất kiên nhẫn, bình tĩnh vì rất dễ bị nổi nóng :)) do em chọn quá lâu, hoặc cứ đổi đi đổi lại. Cũng như tối qua, em thay đồ trước khi ngủ. Mẹ thì rất mệt, chỉ muốn leo lên giường nằm, tranh thủ ngủ để khuya còn dậy cho em bé bú, mà em thì lại chọn hết cái áo này đến cái áo khác. Mẹ rất cố gắng mà vẫn không nén được bực mình còn em thì cứ nhẩn nha chọn đi chọn lại. Một lúc sau em cầm 1 cái áo lên nói:"Mẹ, bé Mèo mặc áo butterfly". Mẹ liền ừ cho nhanh. Em lấy ra rồi nghĩ sao máng lại bảo:"Cái này cũ rồi!", và chọn cái khác. Mẹ đúng là điên tiết nhưng mà phải công nhận là cái áo đó cũ thiệt vì em mặc từ hồi em 18 tháng :)).
Ngoài tính tự lập ra thì em đã bắt đầu biết nổi giận. Mỗi khi muốn gì mà không được thì em lại khóc lóc, giẫy nẫy lên. Ban đầu mẹ nổi giận, la hét thêm, nhưng về sau thì bắt đầu rút ra kinh nghiệm hoặc cố gắng trò chuyện với em, hoặc tìm việc gì đó thu hút sự chú ý của em để em quên cơn giận, hoặc giải thích cho em hiểu hoặc đơn giản chỉ là bỏ mặc em khóc. Có lúc mẹ chỉ bảo là:"Bé Mèo làm mẹ giận", thế là em hết mè nheo ngay mà quay sang xin lỗi mẹ. Nói chung em rất ngoan, chỉ là chưa biết kiềm chế cảm xúc sao cho đúng.
Có 1 điều mà mẹ rất phiền lòng là em vẫn chưa bỏ tã được. Mẹ cố gắng tập cho em mà vẫn chưa được. Có lần mẹ thử không mặc tã cho em, và nhắc em ngồi bô. Em ngồi cả buổi mà vẫn không tiểu được nên đứng dậy đi chơi. Thế mà vừa đứng lên tí là tè trong quần. Mẹ cho em chơi tí lại nhắc em ngồi bô và sự việc vẫn diễn ra y như vậy. Tức là có một buổi sáng mà em thay cả chục cái quần trong khi cái bô không có 1 tí nước tiểu nào. Mẹ nản quá nên quyết định chờ thêm 1 thời gian. Đến bây giờ thì có lúc em tự giác ngồi bô, có lúc em kiên quyết từ chối và tè trong tã. Nhưng như thế cũng là 1 sự tiến bộ rồi. Có 1 lần, mẹ đang cho em bé bú, em nói:" Mẹ, bé Mèo muốn pee pee in the potty". Mẹ bảo:"Con đợi tí, ba xuống giúp con". Vậy mà em đi một hơi vào phòng, rồi thấy im re. Ba em từ trên lầu xuống mẹ bảo:"Con muốn đi tiểu kìa. Anh mở đèn cho nó đi". Ba đi vào nhà tắm mở đèn thì đã thấy em đã tự đi tiểu trong bô, và hoàn toàn trong bóng tối. Ba và mẹ em khỏi phải nói vui dễ sợ. Nhưng đó là những lần hiếm hoi em tự xử, còn bình thường thì có người nhắc em mới đi. Hi vọng là em sẽ sớm bỏ được tã cho mẹ nhờ :D.
Em nói được cả 2 ngôn ngữ. Đôi lúc em làm mẹ ngạc nhiên vì khả năng học hiểu của em. Em nói chuyện với mẹ hoàn toàn bằng tiếng Việt (thỉnh thoảng pha vài chữ tiếng Anh hehe), và nói chuyện với những người còn lại hoàn toàn bằng tiếng Anh (không pha chút tiếng Việt nào :p). Có lần em đang ngồi trên ghế và đang quạu quọ gì đó, ba đang từ trên lầu đi xuống, mẹ liền bảo:"Con lại mở cửa cho ba đi, để con quái vật ăn thịt ba kìa". Em liền lon ton chạy lại cầu thang, vừa đi vừa nói:"Open the gate for daddy", thêm một đoạn xí xa xí xồ gì đó do em tự chế và "the monster eats daddy". Mẹ hi vọng sau này em sẽ giữ vững "phong độ" 2 ngôn ngữ cùng lúc chứ không bên trọng bên khinh mà quên mất tiếng Việt của mẹ :D.
Hôm qua trời mưa, ba mẹ con dắt díu nhau ra sau hè ngồi ngắm mưa. Mẹ hứng lên cất giọng hát thì bị em yêu cầu ngưng bằng cách la lên:"Mẹ! Mẹ!" với giọng cáu kỉnh. Xong, em còn phán:"Bé Mèo nổi giận!". Mẹ nghe 2 chữ "nổi giận" phát ra từ miệng em, nhìn cái mặt ra vẻ nghiêm trọng của em mà không khỏi phá lên cười. Em thấy mẹ cười cũng phá lên cười theo. Thế là tự nhiên em hết "nổi giận". Thiệt là yêu em kinh khủng!
Lúc mới có mình em, mẹ luôn nghĩ mẹ yêu em thế, nhưng lỡ sau này có thêm em bé thì liệu mẹ có còn yêu em nhiều như vậy không. Cho nên lúc có bầu mẹ cũng lo lắng lắm. Sau khi sinh xong thì mẹ mới biết rằng, dù có thêm bao nhiêu em bé nữa thì tình yêu của mẹ dành cho em vẫn không hề giảm đi mà thậm chí còn tăng hơn nhiều. Em luôn rất đáng yêu trong mắt mẹ, dù có nhiều lúc em làm mẹ muốn nổi điên vì tức :)).
Chả biết em làm cách nào mà dù chưa nói nhiều lắm nhưng lại có thể sai khiến mấy anh trai hàng xóm rồi :)). Mỗi lần em chơi với mấy anh là được chăm sóc rất cẩn thận. Có lần mẹ nghe bà nội kể là 1 anh hàng xóm (khoảng 5 tuổi) rất thích em. Mẹ hỏi sao bà nghĩ vậy thì bà bảo em vừa đi từ trong nhà ra, anh trai ấy thấy liền giang 2 tay ra, gọi tên em và chạy tới. Ngay cả mẹ của anh trai đó cũng công nhận:"He loves her" khi nhìn thấy cách anh ấy chăm sóc, chơi với em :)).
Bình thường giọng của em rất nhỏ nhẹ, nghe rất dễ thương. Nhưng mỗi khi em nổi giận, hay khi em chơi rượt bắt với các anh chị thì em hét muốn đinh tai nhức óc. Mẹ chỉ sợ khi em lớn, mẹ không còn được nghe cái giọng nhỏ nhẹ, nhão nhoẹt và có phần đớt đát của em nữa. Mẹ luôn cố gắng gần em càng nhiều càng tốt để sau này không phải hối hận vì thời gian trôi quá nhanh, mẹ chưa ôm ấp, hôn hít em đủ :D.

Monday, June 23, 2014

Em bé tròn 1 tháng

Mới đó mà đã hơn 1 tháng rồi. Dự định viết cho ngày con tròn 1 tháng mà chẳng có thời gian. Đến bây giờ rảnh thì lại chẳng biết viết gì :)).
Thật kỳ lạ, mỗi ngày đều có 24 giờ, mỗi giờ luôn là 60 phút. Thế mà lúc chưa sinh con ra thì thời gian trôi chậm kinh khủng. Con ra đời rồi thì ngoảnh đi ngoảnh lại là đã 1 tháng hơn.
Rút kinh nghiệm lúc nuôi chị Mèo, mãi mà chị chẳng lên kg. Bác sĩ bảo thay vì cho bú trực tiếp thì hãy hút sữa ra rồi cho con bú bình. Nhưng chị Mèo chẳng bao giờ chịu nút sữa từ bình nên đành chịu. Lần này, từ khi mới sinh ra là mẹ đã kết hợp cho con bú trực tiếp từ mẹ và cả bú bình. Ngược với chị Mèo, con lại chẳng mấy thiết tha bú mẹ mà chỉ thích bú bình nên mẹ phải hút sữa cho con bú dù là ban ngày hay nửa đêm khuya. Có lúc buồn ngủ mở mắt không lên mà vẫn phải ngồi gật gù hút sữa. Đúng là được cái này thì mất cái khác.
Lúc đi khám định kỳ cho con khi con được 1 tuần tuổi, sau khi khám xong bác sĩ bảo con đã lấy lại, thậm chí tăng thêm 1 oz so với cân nặng lúc mới sinh (thường thì bác sĩ mong muốn là 2 tuần sau khi sinh, cân nặng sẽ như lúc mới sinh) nên con được lấy máu để đi xét nghiệm luôn và không cần đi khám lúc 2 tuần. Đến bây giờ thì ai nhìn cũng bảo là con lớn hẳn ra chỉ sau 1 tuần không gặp.
Có con trai thì mẹ bắt đầu học được tính nhanh nhẹn :D, vì mỗi lần thay tã cho con, nếu không nhanh tay thì thế nào cũng bị con "bắn" ướt người, hoặc con tự làm ướt bản thân mình. Mà thế đã là may! Có lần mẹ đang loay hoay chuẩn bị mặc tã cho con thì bị 1 vòi phân bắn vào người. Bất ngờ đến nỗi không kịp né. Ngoài việc nhanh tay thay tã thì lúc pha sữa hoặc hâm sữa cho con cũng phải nhanh vì con xấu tính ăn, chỉ cần đói là khóc thét lên mà độ to ngày càng tăng chứ không giảm :)). 
Mỗi ngày bồng bế, nhìn ngắm con mà lâu lâu chợt nhận ra con lớn hơn lúc nào không hay. Con hay nhoẻn miệng cười lúc ngủ. Mẹ muốn chụp nụ cười toe toét đó của con mà canh mãi chưa được. Từ lúc khoảng hơn 1 tuần tuổi, con đã bật cười thành tiếng nhưng chỉ là lúc đang ngủ thôi. 
Con khá cứng cáp nên mỗi khi mẹ ẵm đứng lên là lại ngóc đầu lên nhìn xung quanh. Bà ngoại luôn bảo lúc có bầu ăn nhiều ốc thì sinh con sẽ cứng cáp. Điều này mẹ thấy đúng vì cả 2 lần có bầu mẹ đều ăn nhiều ốc và cả 2 đứa đều cứng cáp y như nhau. 
Chị Mèo vẫn chưa quen em nên mỗi lần con khóc là chị ấy lại than:"Mẹ! Bé Mèo sợ em bé". Hi vọng sau này con lớn sẽ không ăn hiếp chị Mèo nhé! ;)

Sunday, May 25, 2014

Em bé

Ba thường phàn nàn là mấy anh chị sinh ra toàn vào lúc 2,3 giờ sáng làm ba phải thức cả ngày đêm, nên ba hi vọng con sinh ra vào ban ngày cho ba nhờ :)). 10:30 đêm 19/5, mẹ bắt đầu cảm thấy hơi đau bụng từng cơn. Ban đầu khoảng cách giữa các cơn đau còn dài nên mẹ nằm canh giờ và chịu đựng vì bác sĩ dặn có dấu hiệu 511 thì mới vào bệnh viện. 511 nghĩa là cơn đau kéo dài trong 5 phút, khoảng cách giữa 2 cơn là 1 phút và những cơn đau này kéo dài trong 1 giờ. Đến 0:30 (tức khoảng 2 tiếng chịu đựng) thì mẹ quyết định gọi ba dậy đi bệnh viện cho chắc ăn dù dấu hiệu 511 vẫn chưa hoàn toàn chính xác.
Đến bệnh viện kiểm tra thì tử cung đã mở 5cm. Cô y tá hỏi có muốn tiêm thuốc giảm đau không thì ba trả lời là có. Vì mẹ đã bàn tính trước rồi, nếu đến nơi mà gần sinh thì không dùng thuốc, còn không thì không đủ can đảm chờ vì rút kinh nghiệm lần sinh chị Mèo :D. Sau khi mọi thủ tục xong xuôi, và thuốc giảm đau đã được tiêm thì mẹ thong thả nằm nhắm mắt ngủ, lấy sức chuẩn bị sinh. Lúc đó là khoảng 2:30 sáng 20/5. Giấc ngủ chập chờn vì tiếng máy đo huyết áp cứ khoảng 15 phút lại đo 1 lần rồi kêu bíp bíp suốt.
Chờ đến 6:30 thì bác sĩ khám bảo tử cung đã mở hoàn toàn, có thể sinh. Nhưng đây là bác sĩ trực đêm chứ không phải bác sĩ của mẹ (cũng là bác sĩ đỡ đẻ lúc sinh chị Mèo) nên mẹ hơi thất vọng 1 tí. Trong bụng nghĩ thôi con ráng chờ đến khoảng 8 giờ chắc bác sĩ đến rồi hãy ra :)). Đó! Đi sinh mà cũng kén bác sĩ vậy đó!
Thằng bé này thế mà ngoan, Cho nên mẹ rặn mãi mà chẳng thèm ra. Gần 8 giờ thì bác sĩ Collins đến, sau vài lần rặn thì mẹ nghe tiếng mọi người bảo :"Push! Push!" mà giọng có vẻ rất phấn khích là biết ngay con sắp ra đời. Lúc mẹ nghe thấy tiếng con, nhìn đồng hồ thấy chỉ 8:9 phút.
Con được cho nằm trên ngực mẹ một tí rồi đem lên bàn cân. Mẹ nghe cân nặng mà không ngờ mình có thể sinh thường. 8lbs 4oz tức là khoảng hơn 3,7kg. Ngạc nhiên chưa! Lúc đi khám bác sĩ bảo đến ngày dự sinh (tức là ngày 23/5 thì con khoảng 8lbs) là mẹ đã lo lắng lắm rồi, chỉ mong con ra đời sớm một tí. Thế mà mặc dù con đã ra đời sớm hơn vài ngày mà cân nặng của con đã vượt qua dự đoán :)).
Có một điều là mẹ khâm phục vị bác sĩ đã tiêm thuốc giảm đau cho mẹ. Chú ấy canh liều lượng rất hay. Khi mẹ bắt đầu chuẩn bị sinh thì thuốc đã gần hết tác dụng. Tức là mẹ đã thấy cảm giác đau khi các cơn co thắt bắt đầu, biết được lúc nào cần rặng mà không cần y tá thông báo, biết được trọng tâm đặt ở đâu trong lúc rặn. Không như lần sinh chị Mèo, thuốc làm tê liệt hoàn toàn, không có cảm giác gì cả nên loay hoay mãi suốt hơn 3 tiếng đồng hồ mới sinh xong, mà sinh xong sau mấy tiếng thuốc mới tan hoàn toàn.
Tóm lại là con ra đời rất đúng ý ba: ban ngày :D. Và tên tiếng Việt của con là Minh Quân.

Monday, April 7, 2014

Rảnh ngồi so sánh

Mới đó mà đã 33 tuần rồi. Chỉ còn vài tuần nữa là "nằm ổ" rồi :D. So lại 2 lần mang thai thì thấy có nhiều khác biệt thấy rõ luôn. Hôm nay rảnh ngồi liệt kê ra chơi :p.
- Chọn tên con (lúc chưa biết giới tính):
  Lần đầu chọn ngay được cái tên con gái mà không nghĩ ra được cái tên con trai nào.
  Lần sau chọn ngay được tên con trai mà không nghĩ ra được tên con gái.
- Linh cảm: 
  Lần đầu chồng bảo đoán xem trai hay gái thì mình chắc chắn là con gái.
  Lần sau mình lại chắc chắn là con trai.
- Ăn uống:
  Lần đầu ói thấy thương luôn. Nghén gì mà đến lúc gần sinh luôn.
  Lần sau chỉ nghén 3 tháng đầu, sau đó thì ăn uống bình thường.
- Ngủ:
  Lần đầu ngủ nhiều, cảm giác lúc nào cũng buồn ngủ.
  Lần sau lại bị khó ngủ. Ngủ ít. Nhiều lúc đang ngủ mà tỉnh dậy là không thể nào ngủ lại được.
- Tính tình:
  Lần đầu dễ giận, dễ xúc động, hở chút là khóc. Có lần đang ngủ thì thức dậy, đau lưng quá nên ngồi xoa xoa lưng. Chồng đang ngủ tự nhiên thức dậy hỏi han, xoa lưng cho, thế là xúc động khóc ngon lành hehe. Chồng lại tưởng đau lưng đến nỗi khóc nên lại càng ra sức an ủi, đấm lưng cho ;).
  Lần sau, không dễ xúc động như lần trước. Nhờ vậy mà chồng cũng đỡ khổ :)).
- Sức khỏe (:p):
  Lần đầu người uể oải, lưng đau nhiều.
  Lần sau lại khỏe hơn, ít bị đau lưng dù sắp đến ngày sinh.
- Hình dáng của cái bụng:
  Lần đầu bụng bè bè.
  Lần sau bụng gọn hơn, nhô về phía trước.
- Nấu nướng:
  Có lẽ bị ốm nghén nhiều nên lần đầu chẳng buồn nấu nướng gì. Ăn uống cho qua loa vì nghe mùi thức ăn không chịu được.
  Lần sau thì nấu ăn nhiều hơn, nhiều lúc buồn chẳng có gì làm lại lọ mọ chui vô bếp kiếm đồ bày :)).
- Ngày lên thớt:
  Mất gần 1 ngày con bé cứng đầu mới chịu ra.
  Hi vọng lần sau (tức lần này) sinh con trong vòng 5 phút thôi hehe.
  

Thursday, February 6, 2014

Haizzzz

Khi nghe tin cặp vợ chồng nào đó chia tay thì tôi thường có 2 biểu hiện:
- Không ngạc nhiên vì đó là điều dễ dự đoán.
- Bất ngờ, có gì đó tiếc nuối.
Trước giờ tôi chỉ nghĩ mình có 2 phản ứng đó thôi. Nhưng bây giờ tôi mới biết tôi còn:
- Bất ngờ mặc dù đã cảm giác như chuyện đó không sớm thì muộn.

Từ nhỏ đến lớn chúng tôi chẳng mấy khi tâm sự vui buồn hay chuyện tình cảm với nhau dù là anh em ruột. Không biết tại sao. Có lẽ vì là anh em nên khó mở lời hơn so với bạn bè. Có lẽ vì là anh em nên chẳng thể mở lòng như chị em (tôi đoán vậy vì tôi chẳng có chị gái). Thế mà hôm trước, lần đầu tiên anh tâm sự về suy nghĩ của mình. Anh đang rối trí vì không biết phải thông báo với ba mẹ thế nào về tin anh đã li hôn. Mà chẳng phải mới đây đâu,chuyện đã xảy ra gần 1 năm rồi. Có lẽ tôi là người đầu tiên trong gia đình được biết tin này. Và như đã nói ở trên, tôi vừa bất ngờ, vừa bình thản vì đó là chuyện tôi hình như cảm nhận được từ rất rất lâu rồi.
Nói như vậy không có nghĩa là trước kia anh tôi không vui vẻ, hạnh phúc. Anh và chị cùng học cấp 3, rồi bắt đầu yêu nhau kể từ khi vào đại học. Hai người gắn bó từ thời sinh viên với chiếc xe đạp cọc cạch, rồi ra trường, có việc làm và xây dựng gia đình. Với 1 chuyện tình lâu năm, đi lên từ khó khăn (về vật chất) như vậy thì có lẽ ai cũng mong muốn nó không bao giờ kết thúc. 

Đối với chị, tôi không quá gần gũi vì tôi cảm nhận chị khá lạnh lùng, đặc biệt là sau khi tôi thấy sự thay đổi rõ rệt về cách đối xử (với tôi) của trước và sau khi cưới. Trước khi cưới, mỗi năm, đến sinh nhật tôi thì chị đều tặng quà dù lớn hay nhỏ. Nhưng vừa kết hôn xong thì chuyện đó cũng chấm dứt. Có lẽ vì nó không cần thiết nữa.

Rồi chúng tôi càng xa cách hơn kể từ khi mẹ ruột chị lên giúp trông cháu và ở luôn không về, coi đó như nhà của mình. Ban đầu mọi chuyện vẫn bình thường, cho đến khi anh tôi đi công tác ở Nhật thì mới trở nên tồi tệ. Và chiến tranh lạnh xảy ra chỉ vì một con chuột chết. Lúc đó, nhà nhiều chuột kinh khủng. Cứ đêm xuống là tụi nó kéo nhau ra diễu hành, kêu lít chít, lại còn ỉa đái lung tung. Tôi mua bẫy về và mỗi lần bẫy là lại dính. Khi đó anh tôi không có ở nhà, mà tôi cũng chẳng dám bắt ra khỏi lồng nên chờ cho tụi nó chết đói rồi đem quăng. Lần đó, công ty tôi tổ chức ăn tất niên. Sau khi đi chơi về, tôi phát hiện ra con chuột tôi bẫy được trước đó đâu mất tiêu. Nghĩ là chắc có người dẹp giùm, chưa kịp cảm ơn thì bước vào phòng đã thấy cả con chuột và cái bẫy nằm trong cái bao, treo ngay tay vặn cửa phía trong phòng mình. Lúc đó tôi giận kinh khủng vì hành động đó nên bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh. Tức là ở cùng nhà nhưng chẳng nói với nhau lời nào. 
Sau đó mọi việc càng lúc càng tồi tệ hơn. Lúc anh tôi có nhà thì chẳng sao, những khi anh tôi đi làm sớm hơn tôi, thì bà mẹ vợ của anh đứng ngoài phòng chửi vọng vào. Chẳng có lý do gì thì bà ta kiếm chuyện để chửi. Cho đến 1 lần nọ, bà ta bảo sẽ khóa cửa không cho tôi vào nhà nếu tôi về trễ. Mà trễ của bà ta là 10 giờ. Do sau khi đi làm tôi còn đi học, rồi đi ăn, nhà lại xa nên không thể nào về sớm hơn. Ức chế quá nên tôi tìm nhà rồi dọn đi ngay ngày hôm sau. Anh tôi hỏi lý do thì tôi chỉ im lặng vì không muốn làm ảnh hưởng gia đình của anh ấy. Mặc khác tôi nghĩ cho dù có nói thì chẳng biết anh có thể làm gì vì bản tính anh hiền và vì đó là mẹ vợ anh. Mà phải nói thêm căn nhà đó là do ba mẹ tôi cho tiền mua đất, xây nhà, lẽ ra bà ta không có quyền như vậy.
Do hoàn cảnh như vậy nên tôi và chị dâu càng ngày càng xa cách. Ngoài chuyện đó thì còn vì chị chẳng mấy khi về thăm ba mẹ tôi dù khoảng cách giữa 2 nơi chỉ hơn 80km. Ngoài dịp tết, chị về được 2 ngày (mùng 1 và mùng 4) thì hầu như cả năm đều viện cớ bận, ngay cả thứ 7, CN.
Mặc dù thế, tôi không mong muốn hay hi vọng một cuộc li hôn bởi 2 người rất gắn bó. Tôi nghĩ tôi sẽ tiếc nếu chuyện đó xảy ra.
Và đúng là tôi tiếc thật. Nhưng không phải tiếc vì chị không còn là chị dâu của tôi mà tiếc là vì một mối tình trải qua một thời gian dài lại chấm dứt. Mà chắc chắn không chỉ có tôi cảm thấy vậy. Điều làm tôi bất ngờ là chẳng mấy khi thấy 2 người cãi nhau hay giận hờn mà đến khi nổ ra thì đi đến kết thúc luôn.
Khi tôi hỏi lý do li hôn thì anh bảo có quá nhiều bất đồng không giải quyết được. Và một trong những lý do là vì chị quá lạnh lùng, chẳng quan tâm gì đến ba mẹ chồng. Từ trước đến giờ tôi cứ nghĩ anh vô tình hoặc quá thương vợ nên không để tâm. Hóa ra anh cũng như tôi, không nói ra nhưng không có nghĩa là không biết.
Tôi biết anh đang trải qua thời kỳ khó khăn vì lo lắng ba mẹ biết chuyện sẽ buồn. Nhưng sự thật là sự thật, không sớm thì muộn mọi người cũng sẽ biết. Vả lại làm cha mẹ thì mối quan tâm hàng đầu là con mình sẽ hạnh phúc chứ không phải là con mình sống với ai. Cho nên không việc gì phải giấu.
Nói vậy thôi chứ nếu tôi là anh chắc tôi cũng sẽ lo lắng y như vậy. 

Thursday, January 30, 2014

Chuyện về những chuyến bay

Nhân dịp năm mới mình kể chuyện năm cũ nghe chơi nha :)). 
Mỗi lần về Việt Nam là mình phải đi đến 3 chuyến bay mới tới nên ngày xưa mình thích đi máy bay bao nhiêu thì bây giờ mỗi lần đi về giữa 2 nước lại ngán bấy nhiêu. Đặc biệt là khi phải dẫn theo con nhỏ.
Chuyến về Việt Nam lần rồi, mình vừa qua khỏi đợt nghén, tay dắt theo nàng Mèo cùng đi:
- Chặng thứ nhất từ Austin đi Chicago: 2 mẹ con đi vé hạng phổ thông, nàng Mèo lại dưới 2 tuổi nên đương nhiên ngồi chung ghế mẹ. Vừa lên máy bay là nàng nhảy thót lên cái ghế bên cạnh, thay vì ngồi chung với mẹ. Máy bay khá đông nhưng cái ghế cạnh 2 mẹ con lại trống. Chưa kịp mừng thì có ông khách vào ngồi ở vị trí thứ 3 từ ngoài vào, tức là cách 2 mẹ con cái ghế trống đó. Nàng Mèo thấy người lạ liền lật đật nhảy qua ôm mẹ, không dám ngồi một mình. Thế là có chỗ trống mà không được tích sự gì. Cũng may là chuyến đó chỉ hơn 2 tiếng, máy bay đang cất cánh thì nàng cũng lăn ra ngủ nên chặng 1 cũng tương đối nhẹ nhàng.
- Chặng thứ hai từ Chicago đi Hồng Kông, là chặng dài nhất thì may mắn sao lại có 1 cái ghế trống ở giữa. Vì vậy 2 mẹ con tha hồ bành trướng. Nàng Mèo ăn, coi hoạt hình chán thì lăn ra ngủ. Mình cho nàng nằm dài trên 2 cái ghế nên tay chân cũng đỡ vướng víu, có thể đứng dậy đi tới đi lui. Vì sợ nàng lăn xuống đất nên trong suốt mười mấy tiếng mình chẳng chợp mắt được bao nhiêu. Thế nhưng, xuống tới sân bay Hồng Kông là tinh thần phấn chấn lại liền vì sắp về đến nhà.
- Chặng thứ ba từ Hồng Kông về Việt Nam: đây là chặng sướng nhất vì máy bay trống thiệt trống nên 2 mẹ con giành luôn 3 ghế luôn :)). Trong chặng thứ 2, mặc dù có ngủ nhưng chẳng được bao nhiêu nên nàng Mèo ra khò từ khi máy bay chuẩn bị cất cánh. Mình thì chợp mắt được tí bù lại cho chuyến vừa rồi. Nói chung đây là chặng đường nhẹ nhàng nhất cho cả 2 mẹ con.
Trong chuyến này mình đem theo cái gối hình trái tim để kê lưng cho đỡ đau. Nàng Mèo giành lấy nhiệm vụ xách cái gối đó. Mang tiếng là xách nhưng nàng chỉ nắm cái quai rồi vừa đi vừa kéo lê thê theo.Cái tướng nàng ròm, nhỏ con mà kéo trái tim bự gần bằng người nàng nên đi đến đâu, ai cũng ngoái lại nhìn nàng cười. Lúc đi qua chỗ kiểm soát an ninh, cho trái tim chạy qua máy scan thì nàng tưởng người ta lấy mất nên miệng cứ la oai oải:" Trả Mèo! Trả Mèo!". Công nhận nàng giữ của dễ sợ!
Về chỉ 2 tháng thôi mà từ nói được vài chục chữ khi mới về nàng đã nói rành rọt, nguyên câu dài khi trở qua.
Đó là chuyến đi. Còn chuyến về thì sao?
Lúc trở về thì cái bụng đã khá to, nên mình nhờ chồng đổi vé sang hạng thương gia vì không biết có may mắn được ghế trống ở cả 3 chuyến bay như lúc đi không. 
- Chặng thứ nhất từ Việt Nam sang Nhật: Khi mọi người đã yên vị thì mình thấy anh người Nhật ngồi bên cạnh trao đổi với cô tiếp viên hàng không, mà theo khả năng tiếng Nhật siêu hạng của mình thì mình đoán anh ta muốn đổi chỗ :)). Ban đầu mình nghĩ chắc anh ta sợ ngồi gần con nít ồn ào, nhưng đến khi anh ta đứng dậy đi thì nói là anh ta nhường chỗ để em bé có thể có chỗ nằm ngủ nếu cần. Tốt bụng hen! Nhưng tiếc là do ghế riêng biệt nên nàng Mèo nhất định chỉ ngồi chung với mẹ chứ không chịu sang kia nằm. Chặng này nàng có khóc 1 tí vì khó ngủ do bị ngứa ngáy từ vết muỗi hay kiến cắn gì đó.
- Chặng thứ hai từ Nhật sang Chicago: Lo sợ chuyến bay dài nàng Mèo sẽ quậy, nên mình nhờ anh mua mấy miếng dán hình (stickers) cho nàng chơi trên máy bay. Mình thì thủ sẵn nửa cây chả lụa và muối tiêu để ăn bánh mì vì mình biết thức ăn trên máy bay Nhật cực kỳ dở. Lần này 2 mẹ con được ngồi khoang hạng nhất nên có hẳn một vùng trời riêng để thư giãn :D. Thế mà một lần nữa, anh người Nhật ngồi cạnh (anh khác chuyến đầu)nhường cho cái vùng trời bên cạnh để 2 mẹ con được thoải mái. Tiếc là không nhập 2 chỗ lại được :D, nhưng được cái nhờ vậy, khi ngả ghế ra làm giường cho Mèo ngủ thì mình có chỗ để ngồi ăn. Và đúng như dự đoán về thức ăn, mình sống sót được là nhờ chả lụa đem theo ;).
- Chặng thứ ba từ Chicago qua Austin: Chuyến này cũng nhẹ nhàng vì mình cho nàng Mèo ngồi cạnh thay vì ngồi trên chân. Mà nàng lại lăn ra ngủ khi máy bay cất cánh nên dù ngồi hơi chật chội nhưng chuyến bay cũng suôn sẻ.
Xuống tới sân bay, nàng Mèo vẫn ngủ say sưa dù mẹ đã xốc nàng lên tay. Bà khách lúc nãy ngồi gần hỏi:
- Have you told your husband how good she was on the flight?
Mình cười cười, bà ấy hướng sang chồng mình nói tiếp:
- She was so good. She sang herself to sleep. That was so cute!
Trái với lo lắng của mình trước mỗi chuyến bay, nàng Mèo khá ngoan nên nhìn chung mình cũng không mệt mỏi gì lắm (ngoại trừ thiếu ngủ :D).
Lần sau đi về Việt Nam là 2 tay 2 đứa, không biết có còn suôn sẻ như vậy nữa không???