Monday, July 8, 2013

Tôi thấy bà mỗi lần đi ngang qua công viên. Bà ngồi đó với 1 miếng bạt trải trước mặt. Trên tấm bạt là vài nhúm ớt, vài chục trái chanh, hành và mấy thứ linh tinh khác. Bà già lắm! Lưng đã còng cộng thêm cái dáng ngồi bó gối, khuôn mặt hằn những vết nhăn khiến ai nhìn cũng xót xa. Ngoại trừ những khi trời mưa thì hầu như lúc nào bà cũng ở đó. Từ lúc sáng cho tới trưa, rồi chiều tối.
Có 1 lần đi chơi với nhỏ Mai, bạn học thời phổ thông, ngang qua chỗ bà, tôi hỏi:
- Sao lúc nào tao cũng thấy bà ngồi đây vậy?
Bạn tôi vốn làm công an, quản lý về hộ tịch nên nó rành hơn ai hết. Nó bảo:
- Bà ấy có con cháu đầy đủ, ai cũng nhà cửa đàng hoàng mà chẳng ai chịu rước về. Hàng ngày bả ngồi đó từ sáng sớm cho đến 2,3 giờ khuya mới chịu về.
Tôi tự nghĩ 2,3 giờ thì chắc chẳng ai mua chanh, ớt, hành... Có lẽ bà chỉ ngồi đó để thấy người qua lại, để bớt cô đơn, quạnh quẽ.
Nhỏ Mai tiếp:
- Người ta đưa bả về trại dưỡng lão mấy lần. Ở được vài ngày bả lại trốn đi, ra đây ngồi bán.
Từ đó, mỗi lần đi ngang tôi đều ghé qua mua giúp bà một ít. Có lần, thấy tôi ghé mua, chị dâu tôi bảo:
- Bà ấy bán mắc lắm!
Tôi vẫn ghé bà mỗi khi đi ngang. Tôi quý bà vì ở độ tuổi đó vẫn thích tự lực cánh sinh. Tôi ghét những người con, người cháu đó dù tôi không biết họ. Có lẽ mọi người sẽ nghĩ giống tôi nếu biết về hoàn cảnh của bà, nếu thấy bà dù chỉ 1 lần. Tôi nhớ mãi cái dáng ngồi co ro, buồn bã của bà!
Lần về VN vừa rồi tôi vẫn đi ngang con đường đó nhưng không còn gặp bà nữa!
...
Hi vọng bà vẫn còn sống và chịu an hưởng tuổi già trong trại dưỡng lão, nơi bà không phải chịu đựng cái nắng buổi trưa, cái lạnh buổi khuya và cái bụi bặm của đường phố, nơi bà có người để bầu bạn, để lắng nghe, để tâm sự, để khỏi cô đơn.

Sunday, July 7, 2013

Bạn

Mỹ Hạnh
Hồi năm lớp 4 hay lớp 5 gì đó,  tôi có một người bạn khá thân. Mỗi ngày tôi đều đến nhà rủ bạn cùng đi học. Tôi không nhớ chính xác nhà bạn ở đâu, chỉ nhớ mang máng là nó nằm trong ngõ cụt của một con hẻm ngoằn ngoèo. Bạn tên Mỹ Hạnh, có 1 cái răng khểnh và rất nhỏ con. Nhà bạn nghèo, cũng như nhà tôi (thời đó hầu như ai cũng nghèo). Không rõ ba bạn làm nghề gì, chỉ biết mẹ bạn gánh bánh mì thịt đi bán dạo hàng ngày.
Chẳng hiểu sao ký ức về bạn trong tôi chỉ là cái dáng nhỏ con, cái răng khểnh, mái tóc cắt ngang cằm và những buổi chiều sau giờ học. Trên đường từ trường về nhà, chúng tôi hay kể chuyện ma cho nhau nghe. Chuyện về hồn ma của một cô gái tóc dài hiện lên sau bụi tre. Để rồi khi đi ngang qua bụi tre, 2 đứa lại ù té chạy vì sợ. Ngoài bụi tre ra, chúng tôi còn sợ 1 bà già sống trong một ngôi nhà có khu vườn khá rộng. Chỉ nghe nói rằng bà ghê gớm lắm, mà không rõ ghê gớm ra sao? Đến bây giờ, mỗi lần đi ngang ngôi nhà của bà cụ đó tôi lại bật cười nhớ lại thời xưa.
Tình bạn của chúng tôi chỉ đơn giản thế thôi. Cho đến 1 ngày, tôi được ba mẹ mua cho chiếc xe đạp mini để đi học. Rồi không nhớ vì lý do gì tôi lại không chở bạn mà lại đi cùng 1 bạn khác. Cho đến bây giờ, nhiều lúc tôi vẫn tự trách tại sao ngày đó tôi lại "đổi bạn" :(.
Lớp học ngày xưa có bao nhiêu người? Tôi không nhớ. Trong lớp có những bạn nào? Tôi chỉ nhớ vài người. Và trong số những người tôi còn nhớ thì bạn lại có ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi.
Lần về VN vừa rồi, tình cờ tôi gặp mẹ bạn. Vẫn dáng người nhỏ nhỏ, tròn tròn. Vẫn  gánh bánh mì trên vai đi bán dạo. Sau 20 năm, trông bà vẫn thế. Tôi lại nhớ về bạn. Tôi muốn đến hỏi thăm về bạn. Tôi muốn biết bạn bây giờ ra sao? Cuộc sống như thế nào? Đã có chồng con? Làm cách nào để liên lạc? ...vv... Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại ngại. Tôi không dám đến hỏi. Tôi sợ làm phiền bác... Nên đến giờ tôi vẫn thấy bức rức vì sự e ngại không đáng có của mình. Lần sau, nhất định lần sau gặp bác lần nữa tôi sẽ đến chào và hỏi thăm về bạn. Thỉnh thoảng trong mơ tôi vẫn thấy bạn và tôi sẽ biến điều đó thành hiện thực chứ không chỉ là mơ. Lần sau nhé! Nhất định thế!

Monday, June 24, 2013

Khó ngủ

Tối hôm qua vừa nhắm mắt chuẩn bị ngủ thì nghe tiếng "tít" ở ngoài vọng vào. Mới đầu mình làm ngơ vì lười, nhưng lát sau cứ vài phút lại nghe tít 1 lần nên phải mò ra ngoài coi âm thanh đó phát ra từ đâu. Đang đứng ngó nghiêng coi tủ lạnh đã đóng chặt chưa thì nghe tiếng người làm mình giật bắn người, tim đập thình thịch. Định thần lại một lúc mới hiểu nó nói :"low battery" (pin yếu). "Nó" ở đây chính là cái fire alarm (máy báo cháy). Sau cú giật mình đó, mãi một lúc lâu sau mà tim vẫn nhảy loạn xạ. Đúng là "yếu bóng vía" mà! :))
Thế đã hết đâu! Nằm trăn trở cả buổi mà không ngủ được vì cánh tay trái mỏi nhừ. Ghét nhất là nằm tư thế nào cũng không thấy thoải mái. Thà là đau còn chịu được, mỏi thì phải nói là ... dễ làm người ta bực bội. 
Thế vẫn chưa hết! Cái bụng lại rên ầm ĩ vì đói do buổi chiều ăn không bao nhiêu. Mình không hảo món Mexico nhưng phải đi ăn vì cả gia đình em chồng ở bang khác sang, mà họ lại mê ăn ở quán đó. 
Nói tóm lại là phải khó khăn lắm mới ngủ được nhưng lại ngủ không sâu. Lâu lâu giật mình lại thấy tay mỏi rã rời, lại cố ngủ tiếp :(. 
Trưa hôm nay, cả nhà 8 người gồm bà ngoại chồng, mẹ chồng, chị chồng, 2 vợ chồng, 3 đứa nhóc cùng đi Disney world :D. Buổi tối thiếu ngủ, bữa trưa ăn qua quýt vì sắp đi không nấu nướng gì cả, cho nên lên máy bay người khó chịu như muốn ói. Gặp bé Mèo lại chẳng chịu ai ngoài mẹ nên thiệt là khổ sở. Thông thường khi người nhợn nhợn buồn nôn thì mình thường ráng nhắm mắt ngủ để qua cơn, nhưng do phải ôm cô nàng nhõng nhẽo kia nên không thể ngủ được. Phi công vừa thông báo còn 30 phút máy bay hạ cánh là trong lòng cứ rộn ràng lên vì mừng :)). 
Và bây giờ, mình đang ở Disney world :)). Dù mệt mỏi nhưng đến nơi vẫn kéo nhau đi Hollywood studios (nếu nhớ không nhầm :p) đến 12 giờ đêm mới đón xe buýt về. Buồn cười nhất là coi phim 3D, thấy cái tàu có đầu nhọn đâm vào Phi thuyền thì lại ngoảnh đầu né. Nhục dễ sợ :)).
Mang tiếng là đến đó nhưng chỉ được chơi có hơn 1 tiếng vì đến giờ đóng cửa nên chẳng tham quan được nhiều. Bây giờ ai cũng đuối, ngủ ngon lành. Mình cũng "thăng" đây! ;)

Thursday, June 13, 2013

Hooong

Nàng Mèo đang ngồi xích đu chơi, mẹ bảo:
- Thôi đi vô nhà nghe con. 
Nàng lắc đầu nguầy nguậy:
- Hooong.
Mẹ nàng ngạc nhiên quá, không biết nàng học ở đâu :)).
Nàng ngồi trên xích đu nghe mẹ hát, lát sau nàng cũng hứng chí hát theo. Ban đầu là bài:" mi mi mí mi mì", kế tiếp là bài :"ba ba bá ba bà". Rồi khi mẹ hát bài "Vịt con đi học" đến đoạn "o ó o tròn như trứng gà", nàng cũng hát theo "o ó o o", hoặc đến đoạn "cạp cạp cạp vịt ta học chữ", nàng cũng hát "cạc cạc cạc".
Dạo này nàng bắt đầu hứng thú chơi block. Nàng có thể ngồi cả buổi để chồng mấy cái lego lên nhau, vừa chơi vừa nghêu ngao hát. Có lúc nàng hát thành lời, có lúc chỉ hứ hứ trong miệng nhưng lên giọng xuống giọng đàng hoàng. Nghe nhạc thì đứng nhún hoặc có khi vừa ngồi vừa nhún.
Nàng rất thích coi Pocoyo. Đang khóc mà nghe nhạc Của Pocoyo là nín khóc ngay. Đến đoạn vui là cười hắc hắc. Có những tập nàng coi tới coi lui đến vài lần nên thuộc luôn, gần đến khúc vui là nàng mỉm mỉm chờ sẵn, hoặc nhìn sang mẹ cười cười như thông báo sắp đến đoạn vui.
Hiện giờ nàng đang cầm cái muỗng đi vòng vòng nhà gõ tạo âm thanh. Có nàng ở nhà thì ồn ào lắm!

Monday, June 3, 2013

Chọn trường

Hôm thứ 7 đi ăn tiệc ở nhà bạn đồng nghiệp của chồng, nói chuyện với 1 người thì được biết ở chỗ mình ở có trường song ngữ, trong đó có Anh-Việt. Hôm nay chàng (tức chồng, chứ không phải người bạn kia :p), gởi cho mình coi cái link của trường đó. Chàng dự định sau này cho bé Mèo vào học trường này. 1 trong những điều kiện để được vào học ở đây là học sinh phải nghe, nói tiếng Việt ở nhà (tức là được sống trong môi trường nói tiếng Việt). Và trường này muốn vào học thì phải được bốc thăm trúng tên mình nếu số lượng đăng ký nhiều hơn chỉ tiêu. Nói túm lại là sau khi xem xét xong mình bắt đầu suy nghĩ. Nếu học sinh bắt buộc phải sống trong môi trường sử dụng tiếng Việt thì chắc chắn là con em người Việt mới vào được, thế thì chẳng khác nào cô lập con mình xung quanh những người Việt, tức là nó sẽ không có giao tiếp với những bạn thuộc sắc tộc khác. Mà mình đang ở 1 nước hợp chủng Quốc mà lại tự cô lập mình lại thì sao phát triển được? Tuy nhiên, điều tốt dễ thấy nhất là con sẽ biết đọc, biết nói, biết viết tiếng Việt, và mẹ con có cơ hội quen biết thêm nhiều người Việt. Nói chung cái gì cũng có ưu, khuyết điểm của nó nên mình sẽ cân nhắc từ từ. Mà bé Mèo chưa được tuổi rưỡi mà đã lo chọn trường rồi :)). Đúng là cho dù có đi đâu thì mình vẫn là người Việt Nam ;). Haha

Sunday, June 2, 2013

2/6/2013

Dạo về VN, Mèo rất quấn ba. Có thể chơi với ba cả ngày cũng không sao. Lại còn bênh ba lắm nhé. Hôm đó, mình đang nằm thì ba nàng thò tay qua chọt lét mình, tiện chân mình giơ lên đạp :)). Nàng Mèo đang ngồi coi Pocoyo (phim hoạt hình yêu thích của nàng), nghe tiếng ba nàng la liền đứng phắt dậy, đi thẳng tới chỗ mình, giậm chân cái rầm, miệng la "Ư, ư" kiểu răn mẹ vì dám đụng đến ba nàng. Chỉ cần 2 vợ chồng giỡn mà ba nàng ré lên là nàng nhào tới bênh ngay. 
Về đây thì nàng chỉ bám theo mẹ, không ai ẵm được nàng. Đi dạo, ba nàng chìa tay ra ẵm là nàng khóc thét lên. Đi mua đồ, ba nàng ẵm nàng ra khỏi ghế nàng cũng không cho. Ở nhà, vui thì nàng cho ẵm tí, còn ra đường nhất định chỉ đòi mẹ thôi. Đến nỗi ba nàng cũng phải ghe tỵ. Tội nghiệp cho ba nhưng cũng tội nghiệp mẹ vì ẵm nàng đau cả tay :)).
Nàng dạo này đã biết lắc đầu. Mẹ cho ăn gì, thích thì cầm, không thích thì lắc đầu nguầy nguậy. Ăn thì đừng hòng đút được nàng. Thích thì nàng tự ăn, không thích thì quay ngoắt đi. Nên dạo này chuyện ăn uống của nàng bèo bọt lắm. Cho nên đã ròm, nhỏ con mà cứ thế này thì... chẳng biết làm sao.
Sáng hôm qua thứ 7, nàng dậy sớm nên ba nàng gọi ra ăn sáng. Nàng lót tót chạy theo. Lát sau mình đi ra thì thấy cảnh tượng cha đang ngồi bó gối dưới đất nhìn con tay cầm muỗng múc sữa chua ăn. Chén sữa chua cũng đặt dưới đất mà ba nàng bảo là :"Anh cho con ăn theo phong cách Việt Nam" :)). Nàng thì đứng, khi nào ăn xong một muỗng lại cúi xuống múc tiếp. Bộ đồ ngủ của nàng lòng thòng vì ba nàng gỡ bỏ tã mà không gài nút lại. Thấy cảnh tượng đó mình có linh cảm không hay rồi. Quả thật không sai, mình vừa vào nhà tắm rửa mặt đã nghe tiếng ba nàng chỉ dẫn cho nàng đi tìm. Nàng đi từ nhà bếp, vòng vào phòng ngủ, đến nhà tắm tìm mẹ. Sau khi dẫn nàng trở ra nhà bếp thì phát hiện ra nàng đã ị từ lúc nào. Chạy vào phòng ngủ thì phát hiện 1 đống thù lù. Tin này được nhanh chóng thông báo cho anh xã vì anh ấy là người gián tiếp gây nên chuyện cho nên anh ý phải dọn. Chàng dọn mà miệng la oai oải :"Á, anh đạp trúng rồi! Á, cứt dính giữa 2 ngón chân anh...". Cảnh tượng rất hài hước vì chàng phải đi đúng hành trình nàng Mèo đã đi qua để dọn :)). Đấy cho đáng cái tội. Lúc nào cũng tháo tã ra mà không chịu mặc lại cho con ngay. Chẳng những thế chàng còn phán :"Anh biết em có chuyện để viết trên blog rồi" :)). 
Hôm qua đến nhà bạn ăn tiệc, nàng Mèo mới đầu cứ bám theo mẹ, lát sau quen dần bắt đầu ngồi chơi đồ chơi một mình. Nàng chơi mê mải đến độ ba mẹ kêu về là nàng làm lơ, ẵm lên thì nàng đòi xuống. Xuống được thì nàng chạy vội vào đám đồ chơi, cứ như ở nhà không có gì cho nàng chơi.
Con bé Mèo đúng là nuôi mãi không thấy lớn. Cứ như hôm trước, gặp chị người quen, chị bảo:" Đi mấy tháng về tóc thì thấy dài ra mà người thì vẫn có chút xíu hà!". Nghe mà đau lòng không? :))

































Friday, May 31, 2013

Về nhà

Sau 4 tháng ăn chơi đã đời thì cũng phải đi về. Cứ ngỡ về càng lâu thì đi càng dễ, ai dè kết cục là chả muốn đi tẹo nào. Lần sau chắc phải rút thời gian xuống.
Lần này về mình chẳng gặp bạn bè nhiều. Phần vì muốn dành thời gian cho gia đình, phần vì đứa nào cũng bận bịu chồng con, phần vì ở vùng quê hẻo lánh, lười ra thành phố. À, còn thêm 1 phần vì nghe thằng bạn phán 1 câu:" Dạo này tui tu nên không gặp phụ nữ có chồng con". Suy  ra có lẽ chả có ai muốn gặp mình nên mình cũng chẳng buồn liên lạc với ai.
Lúc ra sân bay, nàng Mèo phấn khởi chạy tới chạy lui, gặp ai kéo hành lý là nàng chạy đến đụng vào vali 1 cái. Nàng nhất định không cho ẵm, mà một mình chạy tới chạy lui. Đi theo nàng cũng phát mệt. May là hôm đó có nhiều người giúp, không thì mình toi sớm. Bà ngoại nàng bảo:" Nó chạy thế thì lên máy bay thế nào cũng ngủ ngon", ngờ đâu... Trong chuyến bay từ TPHCM đi Tokyo, đang ngủ thì nàng khóc ré lên, khóc tức tưởi, dỗ mãi không nín, khóc mà mắt vẫn nhắm tịt, nước mắt ròng ròng. Một lúc lâu sau thì nàng mới chịu im mà ngủ. Đến lúc tiếp viên gần dọn thức ăn sáng ra thì nàng lại khóc, dỗ không được nên mình đành đánh thức nàng dậy. Ngờ đâu thức rồi thì nàng tỉnh queo như không có chuyện gì. Lúc đó thì máy bay gần hạ cánh.
Xuống sân bay Narita, sau khi tắm rửa, thay đồ cho nàng, 2 vợ chồng quyết định cho nàng thức để "chuẩn bị" cho chặng đường dài hơn. Ở sân bay có phòng dành cho con nít chơi nên cũng đỡ. Nàng dù mệt vì ngủ không đủ nhưng cũng chơi rất nhiệt tình. Leo bên này, trèo bên kia. Cầu tuột thì nàng toàn đi ngược từ chân đi lên. Món đồ chơi nàng đã chơi chán, bỏ đi, lát sau có 2 đứa lớn hơm đến chơi, thế là nàng đến ba gai, chen vô giành chơi. Người ta đang ngồi trên ghế, nàng đến cung tay lên vẻ giận dữ. Thấy con bé kia mới biết bò, chưa biết đi đang bò vòng vòng, nàng cũng không thèm đi nữa mà bò khắp nơi. Mình nói với ba nàng:" Nó chưa biết chơi chung với bạn bè anh ạ!". Ba nàng bênh:" Tại con thiếu ngủ nên hơi quạu thôi". Chơi chán, nàng nhào vào lòng mẹ rồi ngủ ngon lành. 2 vợ chồng mừng thầm, hi vọng nàng làm một giấc tới Mỹ luôn cho khỏe :)).
Thế mà... khoảng 2 tiếng sau nàng thức. Nàng hết trèo qua ghế ba, lại bò qua ghế mẹ. Mình thì mong nàng ngủ để mình ngủ vì quá đuối, nhưng nàng tỉnh queo. Đến lúc mệt quá, mình đưa cho nàng hộp cereal, 2 tay ôm nàng, nhắm mắt ngủ :D. Lát sau giật mình dậy thì nàng ăn gần hết hộp. Cho nàng uống thêm hộp sữa rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp :)). Được một lát lại giật mình nhìn lại thì nàng cũng đã "gục" rồi. Thế là 2 mẹ con nằm chung 1 ghế ôm nhau ngủ. Cũng may là lần này chồng mình không đổi ghế từ hạng thương gia xuống hạng phổ thông, không thì đuối thiệt đó. Số là sau khi đặt vé xong, chồng mình băn khoăn không biết có nên đổi vé không vì sợ nàng khóc, làm phiền mọi người xung quanh vì những người đi hạng thương gia thường là họ chịu trả tiền nhiều hơn vì muốn được thoải mái (do ghế ngả dài ra được) và yên tĩnh trong cả chuyến bay. 
Chặng cuối cùng thì khá dễ dàng vì chỉ có 30 phút nên lên ngồi chưa nóng chỗ đã nghe thông báo máy bay sắp hạ cánh.
Bé Mèo đi lần này dùng 2 hộ chiếu, nên mình muốn ghi thêm kinh nghiệm này để cho ai cần tìm hiểu. Lúc vào Việt Nam thì cầm hộ chiếu Việt Nam, lúc ra khỏi Việt Nam thì vẫn phải dùng hộ chiếu VN để nhân viên hải quan đóng dấu. Lúc đầu mình  nghĩ lúc về VN thì sử dụng hộ chiếu VN, khi ra khỏi VN thì dùng hộ chiếu Mỹ. Nhưng khi mình đưa nhân viên hải quan hộ chiếu Mỹ (lúc đi) thì anh ấy đòi hộ chiếu VN. Về đến Mỹ thì đương nhiên chỉ sử dụng hộ chiếu Mỹ mới vào được. Nhưng chả thấy anh nhân viên của Mỹ đóng dấu gì cả. 
Lúc ba nàng qua VN rước 2 mẹ con thì nàng có vẻ quấn ba lắm, nhưng từ khi trở về đây thì nàng chỉ quấn mẹ thôi. Đi dạo mà ba nàng đòi ẵm là nàng nhất định không cho (ở nhà thì ẵm được). Chắc vì vẫn còn lạ chỗ. Hi vọng nàng mau lấy lại "phong độ" của mình :)).