Monday, June 3, 2013
Chọn trường
Hôm thứ 7 đi ăn tiệc ở nhà bạn đồng nghiệp của chồng, nói chuyện với 1 người thì được biết ở chỗ mình ở có trường song ngữ, trong đó có Anh-Việt. Hôm nay chàng (tức chồng, chứ không phải người bạn kia :p), gởi cho mình coi cái link của trường đó. Chàng dự định sau này cho bé Mèo vào học trường này. 1 trong những điều kiện để được vào học ở đây là học sinh phải nghe, nói tiếng Việt ở nhà (tức là được sống trong môi trường nói tiếng Việt). Và trường này muốn vào học thì phải được bốc thăm trúng tên mình nếu số lượng đăng ký nhiều hơn chỉ tiêu. Nói túm lại là sau khi xem xét xong mình bắt đầu suy nghĩ. Nếu học sinh bắt buộc phải sống trong môi trường sử dụng tiếng Việt thì chắc chắn là con em người Việt mới vào được, thế thì chẳng khác nào cô lập con mình xung quanh những người Việt, tức là nó sẽ không có giao tiếp với những bạn thuộc sắc tộc khác. Mà mình đang ở 1 nước hợp chủng Quốc mà lại tự cô lập mình lại thì sao phát triển được? Tuy nhiên, điều tốt dễ thấy nhất là con sẽ biết đọc, biết nói, biết viết tiếng Việt, và mẹ con có cơ hội quen biết thêm nhiều người Việt. Nói chung cái gì cũng có ưu, khuyết điểm của nó nên mình sẽ cân nhắc từ từ. Mà bé Mèo chưa được tuổi rưỡi mà đã lo chọn trường rồi :)). Đúng là cho dù có đi đâu thì mình vẫn là người Việt Nam ;). Haha
Sunday, June 2, 2013
2/6/2013
Dạo về VN, Mèo rất quấn ba. Có thể chơi với ba cả ngày cũng không sao. Lại còn bênh ba lắm nhé. Hôm đó, mình đang nằm thì ba nàng thò tay qua chọt lét mình, tiện chân mình giơ lên đạp :)). Nàng Mèo đang ngồi coi Pocoyo (phim hoạt hình yêu thích của nàng), nghe tiếng ba nàng la liền đứng phắt dậy, đi thẳng tới chỗ mình, giậm chân cái rầm, miệng la "Ư, ư" kiểu răn mẹ vì dám đụng đến ba nàng. Chỉ cần 2 vợ chồng giỡn mà ba nàng ré lên là nàng nhào tới bênh ngay.
Về đây thì nàng chỉ bám theo mẹ, không ai ẵm được nàng. Đi dạo, ba nàng chìa tay ra ẵm là nàng khóc thét lên. Đi mua đồ, ba nàng ẵm nàng ra khỏi ghế nàng cũng không cho. Ở nhà, vui thì nàng cho ẵm tí, còn ra đường nhất định chỉ đòi mẹ thôi. Đến nỗi ba nàng cũng phải ghe tỵ. Tội nghiệp cho ba nhưng cũng tội nghiệp mẹ vì ẵm nàng đau cả tay :)).
Nàng dạo này đã biết lắc đầu. Mẹ cho ăn gì, thích thì cầm, không thích thì lắc đầu nguầy nguậy. Ăn thì đừng hòng đút được nàng. Thích thì nàng tự ăn, không thích thì quay ngoắt đi. Nên dạo này chuyện ăn uống của nàng bèo bọt lắm. Cho nên đã ròm, nhỏ con mà cứ thế này thì... chẳng biết làm sao.
Sáng hôm qua thứ 7, nàng dậy sớm nên ba nàng gọi ra ăn sáng. Nàng lót tót chạy theo. Lát sau mình đi ra thì thấy cảnh tượng cha đang ngồi bó gối dưới đất nhìn con tay cầm muỗng múc sữa chua ăn. Chén sữa chua cũng đặt dưới đất mà ba nàng bảo là :"Anh cho con ăn theo phong cách Việt Nam" :)). Nàng thì đứng, khi nào ăn xong một muỗng lại cúi xuống múc tiếp. Bộ đồ ngủ của nàng lòng thòng vì ba nàng gỡ bỏ tã mà không gài nút lại. Thấy cảnh tượng đó mình có linh cảm không hay rồi. Quả thật không sai, mình vừa vào nhà tắm rửa mặt đã nghe tiếng ba nàng chỉ dẫn cho nàng đi tìm. Nàng đi từ nhà bếp, vòng vào phòng ngủ, đến nhà tắm tìm mẹ. Sau khi dẫn nàng trở ra nhà bếp thì phát hiện ra nàng đã ị từ lúc nào. Chạy vào phòng ngủ thì phát hiện 1 đống thù lù. Tin này được nhanh chóng thông báo cho anh xã vì anh ấy là người gián tiếp gây nên chuyện cho nên anh ý phải dọn. Chàng dọn mà miệng la oai oải :"Á, anh đạp trúng rồi! Á, cứt dính giữa 2 ngón chân anh...". Cảnh tượng rất hài hước vì chàng phải đi đúng hành trình nàng Mèo đã đi qua để dọn :)). Đấy cho đáng cái tội. Lúc nào cũng tháo tã ra mà không chịu mặc lại cho con ngay. Chẳng những thế chàng còn phán :"Anh biết em có chuyện để viết trên blog rồi" :)).
Hôm qua đến nhà bạn ăn tiệc, nàng Mèo mới đầu cứ bám theo mẹ, lát sau quen dần bắt đầu ngồi chơi đồ chơi một mình. Nàng chơi mê mải đến độ ba mẹ kêu về là nàng làm lơ, ẵm lên thì nàng đòi xuống. Xuống được thì nàng chạy vội vào đám đồ chơi, cứ như ở nhà không có gì cho nàng chơi.
Con bé Mèo đúng là nuôi mãi không thấy lớn. Cứ như hôm trước, gặp chị người quen, chị bảo:" Đi mấy tháng về tóc thì thấy dài ra mà người thì vẫn có chút xíu hà!". Nghe mà đau lòng không? :))
Về đây thì nàng chỉ bám theo mẹ, không ai ẵm được nàng. Đi dạo, ba nàng chìa tay ra ẵm là nàng khóc thét lên. Đi mua đồ, ba nàng ẵm nàng ra khỏi ghế nàng cũng không cho. Ở nhà, vui thì nàng cho ẵm tí, còn ra đường nhất định chỉ đòi mẹ thôi. Đến nỗi ba nàng cũng phải ghe tỵ. Tội nghiệp cho ba nhưng cũng tội nghiệp mẹ vì ẵm nàng đau cả tay :)).
Nàng dạo này đã biết lắc đầu. Mẹ cho ăn gì, thích thì cầm, không thích thì lắc đầu nguầy nguậy. Ăn thì đừng hòng đút được nàng. Thích thì nàng tự ăn, không thích thì quay ngoắt đi. Nên dạo này chuyện ăn uống của nàng bèo bọt lắm. Cho nên đã ròm, nhỏ con mà cứ thế này thì... chẳng biết làm sao.
Sáng hôm qua thứ 7, nàng dậy sớm nên ba nàng gọi ra ăn sáng. Nàng lót tót chạy theo. Lát sau mình đi ra thì thấy cảnh tượng cha đang ngồi bó gối dưới đất nhìn con tay cầm muỗng múc sữa chua ăn. Chén sữa chua cũng đặt dưới đất mà ba nàng bảo là :"Anh cho con ăn theo phong cách Việt Nam" :)). Nàng thì đứng, khi nào ăn xong một muỗng lại cúi xuống múc tiếp. Bộ đồ ngủ của nàng lòng thòng vì ba nàng gỡ bỏ tã mà không gài nút lại. Thấy cảnh tượng đó mình có linh cảm không hay rồi. Quả thật không sai, mình vừa vào nhà tắm rửa mặt đã nghe tiếng ba nàng chỉ dẫn cho nàng đi tìm. Nàng đi từ nhà bếp, vòng vào phòng ngủ, đến nhà tắm tìm mẹ. Sau khi dẫn nàng trở ra nhà bếp thì phát hiện ra nàng đã ị từ lúc nào. Chạy vào phòng ngủ thì phát hiện 1 đống thù lù. Tin này được nhanh chóng thông báo cho anh xã vì anh ấy là người gián tiếp gây nên chuyện cho nên anh ý phải dọn. Chàng dọn mà miệng la oai oải :"Á, anh đạp trúng rồi! Á, cứt dính giữa 2 ngón chân anh...". Cảnh tượng rất hài hước vì chàng phải đi đúng hành trình nàng Mèo đã đi qua để dọn :)). Đấy cho đáng cái tội. Lúc nào cũng tháo tã ra mà không chịu mặc lại cho con ngay. Chẳng những thế chàng còn phán :"Anh biết em có chuyện để viết trên blog rồi" :)).
Hôm qua đến nhà bạn ăn tiệc, nàng Mèo mới đầu cứ bám theo mẹ, lát sau quen dần bắt đầu ngồi chơi đồ chơi một mình. Nàng chơi mê mải đến độ ba mẹ kêu về là nàng làm lơ, ẵm lên thì nàng đòi xuống. Xuống được thì nàng chạy vội vào đám đồ chơi, cứ như ở nhà không có gì cho nàng chơi.
Con bé Mèo đúng là nuôi mãi không thấy lớn. Cứ như hôm trước, gặp chị người quen, chị bảo:" Đi mấy tháng về tóc thì thấy dài ra mà người thì vẫn có chút xíu hà!". Nghe mà đau lòng không? :))
Friday, May 31, 2013
Về nhà
Sau 4 tháng ăn chơi đã đời thì cũng phải đi về. Cứ ngỡ về càng lâu thì đi càng dễ, ai dè kết cục là chả muốn đi tẹo nào. Lần sau chắc phải rút thời gian xuống.
Lần này về mình chẳng gặp bạn bè nhiều. Phần vì muốn dành thời gian cho gia đình, phần vì đứa nào cũng bận bịu chồng con, phần vì ở vùng quê hẻo lánh, lười ra thành phố. À, còn thêm 1 phần vì nghe thằng bạn phán 1 câu:" Dạo này tui tu nên không gặp phụ nữ có chồng con". Suy ra có lẽ chả có ai muốn gặp mình nên mình cũng chẳng buồn liên lạc với ai.
Lúc ra sân bay, nàng Mèo phấn khởi chạy tới chạy lui, gặp ai kéo hành lý là nàng chạy đến đụng vào vali 1 cái. Nàng nhất định không cho ẵm, mà một mình chạy tới chạy lui. Đi theo nàng cũng phát mệt. May là hôm đó có nhiều người giúp, không thì mình toi sớm. Bà ngoại nàng bảo:" Nó chạy thế thì lên máy bay thế nào cũng ngủ ngon", ngờ đâu... Trong chuyến bay từ TPHCM đi Tokyo, đang ngủ thì nàng khóc ré lên, khóc tức tưởi, dỗ mãi không nín, khóc mà mắt vẫn nhắm tịt, nước mắt ròng ròng. Một lúc lâu sau thì nàng mới chịu im mà ngủ. Đến lúc tiếp viên gần dọn thức ăn sáng ra thì nàng lại khóc, dỗ không được nên mình đành đánh thức nàng dậy. Ngờ đâu thức rồi thì nàng tỉnh queo như không có chuyện gì. Lúc đó thì máy bay gần hạ cánh.
Xuống sân bay Narita, sau khi tắm rửa, thay đồ cho nàng, 2 vợ chồng quyết định cho nàng thức để "chuẩn bị" cho chặng đường dài hơn. Ở sân bay có phòng dành cho con nít chơi nên cũng đỡ. Nàng dù mệt vì ngủ không đủ nhưng cũng chơi rất nhiệt tình. Leo bên này, trèo bên kia. Cầu tuột thì nàng toàn đi ngược từ chân đi lên. Món đồ chơi nàng đã chơi chán, bỏ đi, lát sau có 2 đứa lớn hơm đến chơi, thế là nàng đến ba gai, chen vô giành chơi. Người ta đang ngồi trên ghế, nàng đến cung tay lên vẻ giận dữ. Thấy con bé kia mới biết bò, chưa biết đi đang bò vòng vòng, nàng cũng không thèm đi nữa mà bò khắp nơi. Mình nói với ba nàng:" Nó chưa biết chơi chung với bạn bè anh ạ!". Ba nàng bênh:" Tại con thiếu ngủ nên hơi quạu thôi". Chơi chán, nàng nhào vào lòng mẹ rồi ngủ ngon lành. 2 vợ chồng mừng thầm, hi vọng nàng làm một giấc tới Mỹ luôn cho khỏe :)).
Thế mà... khoảng 2 tiếng sau nàng thức. Nàng hết trèo qua ghế ba, lại bò qua ghế mẹ. Mình thì mong nàng ngủ để mình ngủ vì quá đuối, nhưng nàng tỉnh queo. Đến lúc mệt quá, mình đưa cho nàng hộp cereal, 2 tay ôm nàng, nhắm mắt ngủ :D. Lát sau giật mình dậy thì nàng ăn gần hết hộp. Cho nàng uống thêm hộp sữa rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp :)). Được một lát lại giật mình nhìn lại thì nàng cũng đã "gục" rồi. Thế là 2 mẹ con nằm chung 1 ghế ôm nhau ngủ. Cũng may là lần này chồng mình không đổi ghế từ hạng thương gia xuống hạng phổ thông, không thì đuối thiệt đó. Số là sau khi đặt vé xong, chồng mình băn khoăn không biết có nên đổi vé không vì sợ nàng khóc, làm phiền mọi người xung quanh vì những người đi hạng thương gia thường là họ chịu trả tiền nhiều hơn vì muốn được thoải mái (do ghế ngả dài ra được) và yên tĩnh trong cả chuyến bay.
Chặng cuối cùng thì khá dễ dàng vì chỉ có 30 phút nên lên ngồi chưa nóng chỗ đã nghe thông báo máy bay sắp hạ cánh.
Bé Mèo đi lần này dùng 2 hộ chiếu, nên mình muốn ghi thêm kinh nghiệm này để cho ai cần tìm hiểu. Lúc vào Việt Nam thì cầm hộ chiếu Việt Nam, lúc ra khỏi Việt Nam thì vẫn phải dùng hộ chiếu VN để nhân viên hải quan đóng dấu. Lúc đầu mình nghĩ lúc về VN thì sử dụng hộ chiếu VN, khi ra khỏi VN thì dùng hộ chiếu Mỹ. Nhưng khi mình đưa nhân viên hải quan hộ chiếu Mỹ (lúc đi) thì anh ấy đòi hộ chiếu VN. Về đến Mỹ thì đương nhiên chỉ sử dụng hộ chiếu Mỹ mới vào được. Nhưng chả thấy anh nhân viên của Mỹ đóng dấu gì cả.
Lúc ba nàng qua VN rước 2 mẹ con thì nàng có vẻ quấn ba lắm, nhưng từ khi trở về đây thì nàng chỉ quấn mẹ thôi. Đi dạo mà ba nàng đòi ẵm là nàng nhất định không cho (ở nhà thì ẵm được). Chắc vì vẫn còn lạ chỗ. Hi vọng nàng mau lấy lại "phong độ" của mình :)).
Lần này về mình chẳng gặp bạn bè nhiều. Phần vì muốn dành thời gian cho gia đình, phần vì đứa nào cũng bận bịu chồng con, phần vì ở vùng quê hẻo lánh, lười ra thành phố. À, còn thêm 1 phần vì nghe thằng bạn phán 1 câu:" Dạo này tui tu nên không gặp phụ nữ có chồng con". Suy ra có lẽ chả có ai muốn gặp mình nên mình cũng chẳng buồn liên lạc với ai.
Lúc ra sân bay, nàng Mèo phấn khởi chạy tới chạy lui, gặp ai kéo hành lý là nàng chạy đến đụng vào vali 1 cái. Nàng nhất định không cho ẵm, mà một mình chạy tới chạy lui. Đi theo nàng cũng phát mệt. May là hôm đó có nhiều người giúp, không thì mình toi sớm. Bà ngoại nàng bảo:" Nó chạy thế thì lên máy bay thế nào cũng ngủ ngon", ngờ đâu... Trong chuyến bay từ TPHCM đi Tokyo, đang ngủ thì nàng khóc ré lên, khóc tức tưởi, dỗ mãi không nín, khóc mà mắt vẫn nhắm tịt, nước mắt ròng ròng. Một lúc lâu sau thì nàng mới chịu im mà ngủ. Đến lúc tiếp viên gần dọn thức ăn sáng ra thì nàng lại khóc, dỗ không được nên mình đành đánh thức nàng dậy. Ngờ đâu thức rồi thì nàng tỉnh queo như không có chuyện gì. Lúc đó thì máy bay gần hạ cánh.
Xuống sân bay Narita, sau khi tắm rửa, thay đồ cho nàng, 2 vợ chồng quyết định cho nàng thức để "chuẩn bị" cho chặng đường dài hơn. Ở sân bay có phòng dành cho con nít chơi nên cũng đỡ. Nàng dù mệt vì ngủ không đủ nhưng cũng chơi rất nhiệt tình. Leo bên này, trèo bên kia. Cầu tuột thì nàng toàn đi ngược từ chân đi lên. Món đồ chơi nàng đã chơi chán, bỏ đi, lát sau có 2 đứa lớn hơm đến chơi, thế là nàng đến ba gai, chen vô giành chơi. Người ta đang ngồi trên ghế, nàng đến cung tay lên vẻ giận dữ. Thấy con bé kia mới biết bò, chưa biết đi đang bò vòng vòng, nàng cũng không thèm đi nữa mà bò khắp nơi. Mình nói với ba nàng:" Nó chưa biết chơi chung với bạn bè anh ạ!". Ba nàng bênh:" Tại con thiếu ngủ nên hơi quạu thôi". Chơi chán, nàng nhào vào lòng mẹ rồi ngủ ngon lành. 2 vợ chồng mừng thầm, hi vọng nàng làm một giấc tới Mỹ luôn cho khỏe :)).
Thế mà... khoảng 2 tiếng sau nàng thức. Nàng hết trèo qua ghế ba, lại bò qua ghế mẹ. Mình thì mong nàng ngủ để mình ngủ vì quá đuối, nhưng nàng tỉnh queo. Đến lúc mệt quá, mình đưa cho nàng hộp cereal, 2 tay ôm nàng, nhắm mắt ngủ :D. Lát sau giật mình dậy thì nàng ăn gần hết hộp. Cho nàng uống thêm hộp sữa rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp :)). Được một lát lại giật mình nhìn lại thì nàng cũng đã "gục" rồi. Thế là 2 mẹ con nằm chung 1 ghế ôm nhau ngủ. Cũng may là lần này chồng mình không đổi ghế từ hạng thương gia xuống hạng phổ thông, không thì đuối thiệt đó. Số là sau khi đặt vé xong, chồng mình băn khoăn không biết có nên đổi vé không vì sợ nàng khóc, làm phiền mọi người xung quanh vì những người đi hạng thương gia thường là họ chịu trả tiền nhiều hơn vì muốn được thoải mái (do ghế ngả dài ra được) và yên tĩnh trong cả chuyến bay.
Chặng cuối cùng thì khá dễ dàng vì chỉ có 30 phút nên lên ngồi chưa nóng chỗ đã nghe thông báo máy bay sắp hạ cánh.
Bé Mèo đi lần này dùng 2 hộ chiếu, nên mình muốn ghi thêm kinh nghiệm này để cho ai cần tìm hiểu. Lúc vào Việt Nam thì cầm hộ chiếu Việt Nam, lúc ra khỏi Việt Nam thì vẫn phải dùng hộ chiếu VN để nhân viên hải quan đóng dấu. Lúc đầu mình nghĩ lúc về VN thì sử dụng hộ chiếu VN, khi ra khỏi VN thì dùng hộ chiếu Mỹ. Nhưng khi mình đưa nhân viên hải quan hộ chiếu Mỹ (lúc đi) thì anh ấy đòi hộ chiếu VN. Về đến Mỹ thì đương nhiên chỉ sử dụng hộ chiếu Mỹ mới vào được. Nhưng chả thấy anh nhân viên của Mỹ đóng dấu gì cả.
Lúc ba nàng qua VN rước 2 mẹ con thì nàng có vẻ quấn ba lắm, nhưng từ khi trở về đây thì nàng chỉ quấn mẹ thôi. Đi dạo mà ba nàng đòi ẵm là nàng nhất định không cho (ở nhà thì ẵm được). Chắc vì vẫn còn lạ chỗ. Hi vọng nàng mau lấy lại "phong độ" của mình :)).
Thursday, May 9, 2013
5/9/2013
Mẹ con nhà Mèo bị cai internet hết 3 bữa vì mạng cà chớn và vì máy hư. Cậu 2 của Mèo "thương tình" cho mượn máy. Thế là ... tèn ten, mẹ nàng lại tung tăng đây.
Hôm qua, trong lúc đùa giỡn với Mèo, tình cờ phát hiện nàng đã mọc 2 răng dưới, sát răng hàm, tức là cách vị trí răng đã mọc trước kia khoảng 2 cái. Mình hơi bất ngờ vì cứ nghĩ răng mọc từ giữa mọc vào hàm (tức là răng cửa, rồi đến sát răng cửa, rồi cứ thế tiến vào trong hehe). Trước giờ mình chẳng nghiên cứu thứ tự mọc của răng nên mù tịt, chả biết như vậy là đúng trình tự hay sai. Bữa giờ thấy nàng cứ cho tay vào miệng thì nghi là nàng đang mọc răng nên cứ kiểm tra mấy cái răng cửa. Ai dè...
Hai hôm trước, cho nàng đi chơi đu quay, vì nàng còn nhỏ nên đương nhiên mình phải ngồi cùng con ngựa. Ban đầu, nàng sợ nên co quíu người lại, rên rỉ sắp khóc. Nhưng khi đu quay bắt đầu quay vòng tròn thì nàng tỏ vẻ thích thú, mỗi lần ngang qua chỗ bà ngoại đang đứng là đưa tay vẫy. Sau khi đi 1 lượt, nàng nhất định không chịu xuống để đi về. Thế là phải cho nàng chơi thêm 1 lần nữa.
Bà ngoại bảo là Mèo rất điệu. Nàng thích nhìn mình trong gương: lúc thì đứng xoay xoay người cười cười, lúc thì đưa ngón tay lên má làm duyên, lúc thì tay chống cằm, lúc thì cầm áo khoác lên cổ rồi ngắm nghía, lúc thì ôm thú bông vừa hôn vừa liếc gương. Nói chung theo bà ngoại thì nàng điệu thôi rồi :)).
Về tình hình nói năng của nàng: hôm trước, ông ngoại đang nằm võng ngủ trưa, nàng lấy cái giấy gói quà bỏ lên người ông và nói :"Cho". Mình hơi bất ngờ, ngỡ là nghe nhầm vì nàng dùng đúng từ, đúng mục đích. Bảo nàng lặp lại thì nàng nói y như vậy. Mình thường hay bắt nàng nói mỗi khi nàng muốn xin gì. Lúc trước, khi nàng mới biết nói "măm" thì muốn ăn, nàng phải nói "măm măm". Sau đó, phát hiện thêm nàng nói được chữ "nghe" nên ráp thành "măm nghe". Rồi lại thêm "mẹ" vào để thành "Mẹ măm nghe". Bây giờ nàng nói được "cho" nên câu dài hơn tí "Mẹ cho măm nghe". Tất nhiên nàng chưa thể nói nguyên câu mà chỉ lặp lại theo mình từng chữ. Như câu trên thì sau khi qua miệng nàng, nó thành như thế này:" Mama mama cho măm măm măm nghhhhe". Chữ "nghe" của nàng lúc nào cũng được kéo dài như thế, nghe rất dễ thương. Có 1 điều mình không hiểu là tại sao mình chỉ dạy con gọi "mẹ" nhưng khi được yêu cầu nói, nàng thường "dịch" mẹ thành mama. Tuy nhiên cũng có nhiều lần nàng gọi đúng.
Dạo này, hỏi nàng:" Ai là Như Ý", thì nàng sẽ chỉ tay vào ngực nàng, nói :"Ý".
Có 1 lần, đang ngồi chơi với mấy cái tã, nàng đột nhiên chỉ tay vào hình của con Koala và nói :"Cha" (tức là la). Mình ngạc nhiên hỏi lại:" Con gì đây con?", nàng trả lời "Cha".
Nàng thích tắm lắm. Mỗi lần nàng đang tắm, mình chỉ cần đưa cái khăn ra, gọi :"Mèo", là nàng ngoảnh mặt đi hướng khác hoặc tiếp tục chơi như không nghe thấy gì. Ẵm nàng lên thì 2 tay nàng ghị chặt cái thau, trì người xuống la é é.
Mấy hôm nay nàng học được từ mẹ "cái hôn rất kêu". Mỗi lần hôn, nàng bậm môi, hôn đánh chóc 1 tiếng, nghe rất ghiền haha. Nàng thích ngồi trên gối, cho mẹ gối đầu lên chân, tay nghịch tóc mẹ. Lâu lâu cúi xuống hôn mẹ 1 cái. Nàng ngọt ngào thì ngọt ngào thật, nhưng nàng mà nghịch thì cũng nghịch kinh khủng. Dùng tay vò tóc mẹ chưa đã ghiền, nàng lấy cả chân giẫm lên tóc rồi đứng nhìn cười, mặc cho mẹ nàng la oai oái vì đau. Trời nóng muốn điên người, bật quạt lên thì nàng cứ bật, rồi tắt, rồi bật, rồi tắt... Dạo trước bị ong chích nên nàng sợ bất cứ con gì trông đen đen. Nhưng bây giờ thì ... còn khuya mấy con đó mới dọa được nàng nhá! Thấy con ong, nàng đạp lên rồi dí dí cho chết luôn. Thấy con dế, nàng đứng giậm giậm chân nộ. Nhưng đó là khi nàng chủ động. Có 1 lần, nàng đang đứng nhìn con nhện thì bà ngoại tiến lại nhặt đồ chơi cho nàng. Con nhện sợ bỏ chạy, thế nào mà lại chạy về hướng nàng, bò cả lên chân nàng. Ôi trời ơi, chân nàng quíu lại, giẫm giẫm, miệng khóc ré lên. Nhìn cảnh tượng đó vừa buồn cười mà vừa tội nghiệp cho nàng.
Nàng thích chó nên cứ thấy chó là tắc lưỡi gọi, tay ngửa ra ngoắc ngoắc như kiểu người ta hay gọi chó. Chẳng hiểu nàng học ở đâu vì ở nhà gọi chó chỉ cần kêu tên là nó chạy lại chứ không cần tặc lưỡi như vậy.
Con nít cỡ này đúng là rất thú vị. Lâu lâu phát hiện ra nàng biết trò gì mới hay nói được từ mới là vui kinh khủng. Đúng là khi làm mẹ thì mình dễ hài lòng với những thứ nhỏ nhặt hehe.
Wednesday, May 1, 2013
Con nhấy
Sáng nay, ông ngoại ẵm Mèo, nói:
- Người gì đâu mà có chút xíu, như con nhái à!
Mèo:
- Nhấy. (Tức là nhái)
Cả nhà nhạc nhiên quá, cười ha hả. Xong, quay sang hỏi nàng:
- Con nhái đâu con?
Nàng chỉ tay vào người nàng, nói:
- Nhấy.
Hôm trước, nói chuyện với ba nàng qua webcam, anh hỏi:
- Trên áo con có con gì vậy, anh nhìn không rõ?
- Con Koala.
Nàng liền chỉ tay vào con Koala trên áo. Ba nàng:
- Ủa, mình nói chuyện vậy mà con hiểu mình đang nói gì kìa!
Ba tưởng Mèo còn bé lắm hay sao ý. :))
Saturday, April 27, 2013
28/4/2013 Mèo 15 tháng, 1 tuần
Lâu rồi không siêng viết cho bé. Hôm nay nhân lúc trời mưa buồn buồn nên bỏ qua hết những việc muốn làm, nằm mổ cò cho nhật ký về con. Mẹ thỉnh thoảng cũng ngoan, hè!
Buổi trưa hôm nay, bà ngoại đang nằm ngủ, nàng đến gần, lấy chân đạp đạp lên tóc bà, cười cười. Đạp mãi mà bà chẳng phản ứng gì, nàng liền "khò khò", như bảo:" Bà vẫn ngủ".
Dạo này nàng nói chuyện đã biết bỏ dấu tùm lum. Ví dụ như trước đây, nàng nói :"Bé" thì bây giờ làm 1 tràng "bé bè bế". Với chữ "ba", nàng chế thành:" ba bá bà". Trước là "măm", giờ thành "mắm, măm".... Tuy nhiên, nàng vẫn chưa cho dấu hỏi, ngã, nặng vào được.
Nàng hiểu tốt những gì mọi người nói. Như hôm nay, nàng cầm trái chuối đi tới đi lui thì té cái ịch, rớt trái chuối xuống đất. Nàng đứng dậy, phủi tay, bỏ trái chuối đi luôn. Ông ngoại liền bảo:"Con lụm trái chuối lại đây ông ngoại ăn!". Nàng liền quay lại, nhặt trái chuối đưa ông, rồi bỏ đi. Nàng đang ngồi trong thau tắm, mẹ bảo:"Con rửa mặt cho bà ngoại đi, mặt bà ngoại dơ kìa!". Nàng liền nhúng tay vào nước, quay sang chà chà lên mặt bà....
Nàng đã phân biệt được mắt, mũi, miệng, tai. Nàng ôm con lật đật, chỉ vào mắt nó, rồi chỉ vào mắt nàng, chỉ vào miệng nó, rồi chỉ vào miệng nàng ...
Nàng biết dạ khi được yêu cầu và có cả những lúc không được yêu cầu. Nàng chưa biết khoanh tay, nên tư thế lúc dạ của nàng là nhún chân và cúi đầu xuống. Có lúc, nàng xách 1 cái rổ đi từ sau ra trước, cúi đầu dạ ông ngoại 1 cái rồi xách rổ đi ngược ra sau. Nàng vòng tới vòng lui như thế mãi mà không chán, và không lần nào quên cúi đầu dạ. Có lúc nói chuyện với ba nàng xong, mẹ bảo:" Ba đi ngủ kìa, chào ba đi con!" là nàng vẫy tay, hôn (qua màn hình) và ... dạ.
Nàng đã biết trêu mẹ bằng cách cầm con vịt trên tay, nhìn mẹ cười cười rồi bảo :"Gà" :)). Mẹ hôn nàng tới tấp bảo:" Không phải con gà mà là con vịt" rồi hôn nàng tới tấp thì nàng sẽ cười nắc nẻ. Nhiều lúc mẹ không để ý hoặc không phản ứng vì nàng đang ngồi chơi với bà ngoại, nàng liền đến ngay trước mặt mẹ, chỉ con vịt, bảo:"Gà".
Nàng đã biết "thể hiện quyền lực" của mình. Trời nóng, nàng cầm cái quạt giúi vào tay ông/bà ngoại để quạt cho nàng. Muốn ăn món gì mà không tự mở ra được thì nàng cầm món đó đến đưa cho người lớn, hôn 1 cái rồi nói:" Măm măm". Mẹ nàng đang ngồi chơi máy tính, nàng thì chơi với con lật đật, bỗng nàng kéo mặt mẹ quay về phía nàng, chìa con lật đật ra bắt hôn :)). Sau này chắc nàng sẽ là 1 người chị tốt đây ;).
Mỗi chiều, nàng ra trước nhà, nhặt cho bằng hết lá rụng trên thềm. Nàng còn biết cầm chổi "quét" nhà. Thấy mẹ đâm ớt cũng biết cầm phụ cái chày (chắc sợ mẹ nân lên không nổi :p). Nói chung là con gái đã nhờ được rồi :).
Hôm kia, đang tắm cho nàng thì nàng xòe tay xin miếng xà bông. Bình thường là nàng xoa 2 tay vào nhau tạo bọt rồi xoa lên bụng, nhưng lần này nàng bỗng nhiên đưa tay lên xoa xoa đầu. Hóa ra nàng học được cách tự gội đầu cho mình. Chắc vài bữa chỉ cần cho nàng vào thau rồi bảo :"Con tự tắm đi!" là nàng sẽ làm hết các công đoạn :)).
Nàng xin gì không được hoặc ai làm nàng nổi giận thì nàng khóc ré lên, rồi cúi đầu chạm đất, chỏng mông lên trời. Nhưng được cái nàng cũng dễ bị đánh lạc hướng và nín khóc nếu lúc đó chỉ cho nàng thấy thứ gì thú vị.
Dạo này nàng đang "nghiên cứu" cách cài dây an toàn. Nàng đứng tập trung, chu mỏ để cài chốt lại nhưng vẫn chưa thành công. Nàng biết cho 2 đầu của chốt vào nhau, nhưng lại chưa biết đẩy hoặc chưa đẩy đủ mạnh để tạo ra tiếng "tách". Chờ xem khi nào nàng thành công! ;)
Monday, April 8, 2013
Nhật ký cho Mèo
Trưa nay, bà ngoại đang nằm trên giường thì Mèo tiến tới vừa cố giật con gấu, vừa la "ư ư". Thì ra bà ngoại vô tình nằm lên con gấu bông của nàng. Biết bảo vệ đàn em ghê chưa? :D.
Dạo này Mèo đã bắt đầu thích chơi thú nhồi bông. Con vịt vàng vẫn là thứ nàng thích nhất. Có dạo chơi xong, nàng thảy con vịt vào thùng, mấy ngày sau mình mới phát hiện không thấy nó đâu. Sau khi tìm được, đưa cho nàng thì nàng ôm ấp cả buổi như nhớ dữ lắm rồi. Chiều nay nàng ngồi chơi với con vịt và con voi. Nàng dựng con voi đứng lên rồi cho con vịt lên lưng con voi, thành ra vịt cưỡi voi. Bà ngoại nhìn thấy kể: " Hồi nhỏ, Khánh (tức cậu 3 của Mèo) lại cho con voi cưỡi lên con vịt rồi cho cả 2 con vào lu nước, bảo là con vịt cõng con voi qua sông.". Mình nghe mà tưởng tượng ra được anh mình ngày xưa ngộ nghĩnh như thế nào hehehe.
Mèo dạo này đã biết "đi chơi" là gì. Cứ nghe mình bảo:" Thôi, mẹ đi chơi đây. Tạm biệt con" là nàng khóc ré lên, vội vàng đi tìm. Tìm được thì cười sằng sặc rồi ôm chầm lấy mình như sợ mẹ đi mất. Nàng còn biết chơi trốn tìm. Trước giờ nàng cũng chơi nhưng toàn đi tìm. Hôm nay thì biết trốn rồi. Nàng đứng nép sát vào bức tường, đưa 1 ngón tay lên miệng xuỵt xuỵt ra hiệu im lặng. Nhưng nàng có cái tật là trốn nhưng thích nhìn lén coi người tìm đi tới đâu. Đi gần tới chỗ nàng đứng đã thấy đầu nàng ló ra, mình "à" một tiếng là nàng cười nắc nẻ.
Coi Baby Einstein, nàng học được một số bộ phận như mắt, mũi, miệng, tai. Thỉnh thoảng nàng đưa tay chỉ chỉ vào mắt nàng, rồi chỉ vào mắt người nào ngồi gần, hoặc có khi là thú bông. Nàng làm tương tự với mũi, miệng, tai. Mình thử nàng bằng cách lấy tấm hình con nai ra hỏi từng bộ phận kể trên thì nàng chỉ đúng hết.
Nàng đã biết phân biệt một số con vật, như: chó, mèo, gà, vịt, bò, gấu, ếch, ngựa, heo, bướm, ong... Cầm hình hỏi nàng những câu như:" Con chó đâu con?", "Con bò đâu?", ... là nàng chỉ đúng ngay. Có lần mình vẽ con bướm rồi hỏi:
- Đây là con gì?
- Bướm.
Con bướm thì dễ vẽ nên nàng nhận ra dễ dàng. Mình lại vẽ con mèo (cái đầu thôi) mà lại ... thấy ghê (có biết vẽ đâu à). Hỏi:
- Con gì đây con?
Thì nàng bảo:
- Mia. (Tức là con mèo).
Mình khoái quá chừng vì con tưởng tượng giỏi hehe.
Mèo có thêm 2 phiên bản chơi cuốc hà mới. Một là với 2 bịch tã. Nàng để 2 bịch tã sát vào nhau nói "cuốc", kéo 2 bịch tã ra xa nhau, nói "hà". Hai là nàng nắm 2 miếng giấy trong 2 tay, úp 2 nắm tay vào nhau nói "cuốc", 2 nắm nay tách ra nói :"hà". Tếu không? :D
Subscribe to:
Posts (Atom)